Make your own free website on Tripod.com

TT Cu*u. Ch/Si~ VNCH Germany

Home | Our Purpose | Becoming a Member | Contact Us | Calendar of Events | Members Page | Bi`nh Lua^.n & Tho+i` Su+. | Newsletter | News | Links | TQLC VNCH | THHD VNCH | Pictures | Poems | Documents & Files | CB/XDNT VNCH | Sinh Hoat
Documents & Files

freevnflag.gif

Vietnam Center Holds Lubbock Conference This Weekend
 
Vietnam Center Holds Lubbock Conference This Weekend
KAMC 28 Fri, 17 Mar 2006 6:41 PM PST
The Vietnam Center at Texas Tech is making history this weekend by adding something unique to its annual conference on the Vietnam War.
 
 
Vietnam Center Holds Lubbock Conference This Weekend

The Vietnam Center at Texas Tech is making history this weekend by adding something unique to its annual conference on the Vietnam War.
The center has been hosting conferences for more than 14 years, but this year is special because it`s the first academic conference to focus on the South Vietnamese soldiers who fought alongside American troops during the war.

Kiet Van Nguyen wanted freedom for his people, so he became a Navy Seal for the Army of the Republic of Vietnam. He and other South Vietnamese soldiers were allies of the U.S. during the war.

"I believe Vietnamese and Americans fought together to bring down communism and I believe the U.S. wants to bring communists down," he said.

Nguyen is a featured speaker at the conference. He is the only South Vietnamese soldier the U.S. government honored with a Navy Cross for his heroism during the war.

"He and a Navy Seal by the name of Tommy Norris went deep into enemy territory and rescued two Americans in a very dramatic battle between the Army of North Vietnam and South Vietnam," said Darrel Whitcomb, a Vietnam Rescue Operations Expert.

The story of that rescue operation became a book and movie called "BAT-21".

Other people attending the conference say highlighting the Vietnamese, like Nguyen, who fought with U.S. troops and why they did, is important.

"I think it`s important for Americans to understand their side because we live with them now as citizens of our country," said Dr. Ron Milam, a Vietnam War veteran attending the conference.

"I think the attention the conference has gaine in the American-Vietnam community will mean further cooperation with them," said Dr. James Reckner, the director of the Vietnam Center at Texas Tech.

Nguyen lives in Seattle with his wife. He has become a U.S. citizen. He says if he wasn`t too old, he would be proud to fight for the U.S. against our current enemies in Iraq and Afghanistan.

The conference continues through Saturday at the Holiday Inn Plaza. Organizers from Tech say this is the biggest turnout of Vietnamese veterans they have ever had at one of their conferences.

30 na(m nhi`n lai.: Cu+u. Qua^n Nha^n My~ Vie^.t nghi~ gi` ve^` Chie^'n Tranh VN
 
Lu+~ Anh Thu+
 
 
LịchSử ĐịaDư: Ba Mươi Năm Nh́n Lại, Cựu Quân Nhân Mỹ Việt Nghĩ Ǵ về Chiến Tranh Việt Nam?
 
[03/04/2006 - Tác giả: admin1 - Vietnam Review]

Đó là đề tài của buổi hội thảo do Trung Tâm Việt Nam (Vietnam Center) thuộc Đại Học Texas Tech tổ chức tại thành phố Lubbock, Texas vào 2 ngày 17 và 18 tháng 3 vừa qua. Hơn 30 năm sau, vẫn c̣n biết bao thắc mắc, bao bàn bạc về sự thất thủ của Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH).

Đây là lần đầu tiên tôi đến thành phố này, lần đầu tiên tham dự cuộc hội thảo về chiến tranh Việt Nam do Vietnam Center tổ chức. Tôi đă nghe rất nhiều về những buổi hội thảo trước đây do Trung Tâm này tổ chức, đă muốn đến tham dự từ lâu nhưng măi đến lần này mới thực hiện được ư định.


Niềm nô nức đến Lubbock là được học hỏi những điều mới mẻ, được cất lên tiếng nói của ḿnh, và được gặp những người bạn mới Mỹ cũng như Việt. Quầy rượu giữa sân khách sạn là nơi tôi đă gặp Phó Đô Đốc E. Tidds và phu nhân cùng một số sĩ quan từng phục vụ tại Việt Nam. Tuy đă ngoài bát thập tuần, Phó Đô Đốc Tidds vẫn c̣n rất minh mẫn. Ông đă kể cho tôi nghe thời kỳ ông tham chiến tại Việt Nam dưới quyền Đô Đốc Zumwalt. Đa số các vị này đă đến đây nhiều lần và có sự liên hệ thân mật với Vietnam Center. Tuy nhiên, họ cũng có mặt lần này để làm nhân chứng cho t́nh chiến hữu, t́nh đồng minh và tinh thần chiến đấu anh dũng của Quân Lực Việ t Nam Công Ḥa (QLVNCH).

Trong thành phần diễn giả Việt Nam, người ta nhận thấy cựu Đại Tá Đỗ Kiểm, cựu Đại Tá Mai Viết Triết, nhà văn Hải Triều, Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích, Giáo sư Nguyễn Thế Tiến, Thủy Quân Lục Chiến Trần Ngọc Toàn, Biệt Động Quân Vũ Hiếu, Người Nhái Nguyễn Văn Kiệt và một số thuyết tŕnh viên trẻ như Nguyễn Minh Triết đến từ Canada, Hoàng Tuấn từ miền Đông Bắc Hoa Kỳ và Nguyễn Vinh của Texas. Về phía Hoa Kỳ th́ có Tiến Sĩ Lewis Sorley, tác giả của những tác phẩm về chiến tranh Việt Nam vô cùng giá trị như A Better War, Vietnam Chronicles: the Abrams Tapes; Tiến Sĩ James Willbanks, Tiến Sĩ Andrew Wiest, Tiến Sĩ Mark Moyar, Tiến Sĩ Larry Berman (tác giả của No Peace, No Honor-Nixon, Kissinger and the betrayal in Vietnam), nhà văn trẻ Jay Veith, cùng một số cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam mà chúng ta chưa được dịp làm quen như Bill Laurie, Steve Sherman. Diễn giả danh dự cho buổi dạ tiệc là cựu Trung Tướng Lữ Lan.

Đi một ngày đàng, học một sàn khôn là châm ngôn ông bà ta ngày xưa thường nói. Cho nên trong chuyến đi này, tôi cảm thấy đă học hỏi được rất nhiếu, cả điều hay lẫn điều không hay. Cái hay đầu tiên mà tôi nhận thấy là t́nh chiến hữu, t́nh đồng đội mà những người cựu chiến binh Mỹ vẫn dành cho QLVNCH, rằng chúng ta vẫn c̣n những người bạn tốt, can đảm, dám nói lên sự thật để bảo tồn uy tín cho một quân lực đă bị thế giới cố t́nh d́m vào quên lăng. Riêng các cựu chiến sĩ của QLVNCH th́ tấm ḷng đối với quân lực vẫn chẳng soi ṃn sau hơn 30 năm. Và như tất cả các cuộc hội họp, những cuộc hội thảo “hàng lang” là những cơ hội học hỏi thích thú nhất.

Hội thảo về QLVNCH khai mạc ngà y Thứ Sáu 17 tháng 3. Mở đầu là bài tham luận của Tiến Sĩ Lewis Sorley. Trong phần nói chuyện dài 30 phút, TS Sorley đă đưa ra những bằng chứng cụ thể để phản bác những dư luận sai lầm đầy ác ư từ trước đến nay về QLVNCH. Ông cho rằng sự tham chiến của HK tại VN là cần thiết, sự hy sinh là xứng đáng cũng như nhận định những sai lầm của HK trong việc trang bị khí giới cho QLVNCH. Và đối với một người thuộc thế hệ con cháu, đây là lần đầu tiên tôi được nghe xác nhận rằng trong thời kỳ đầu của HK tại VN, họ đă đẩy QLVNCH sang một bên (shove to the side) để dành quyền hành quân. Chỉ sau khi VNCH được trang bị với vơ khí tối tân hơn sau Tết Mậu Thân và bắt đầu của Việt Nam Hóa chiến tranh, QLVNCH mới làm chủ các trận địa. (Đó là lư do con số tử vong của HK cao và tạo cơ hội cho dư luận sai lầm rằng VNCH đă không chiến đấu?) Nói về tinh thần chiến đấu, TS Sorley cho biết trong Trung Tâm Văn Khố Quốc Gia của Hoa Kỳ (US National Archive) có hằng ngàn văn bản ghi lại những huy chương của HK trao tặng cho quân nhân của QLVNCH để ghi nhận chiến công của họ. Tiếc thay, chẳng ai buồn nhắc đến. Nói về khuyết điểm, ông ghi nhận rằng QLVNCH đă có những khiếm khuyết về chỉ huy và tham nhũng, nhưng không đáng kể để quy tội đưa đến hệ quả sụp đổ miền Nam. Và bằng một giọng trầm buồn, ộng cho rằng Hoa Kỳ mang mối nhục là đă bỏ rơi người bạn đồng minh của ḿnh trong những giờ phút đen tối nhất. Quân đội Hoa Kỳ không bỏ cuộc mà chính những chính trị gia hèn nhát trong quốc hội đă bỏ cuộc, khiến cho HK mang tội phản bội với miền Nam Việt Nam. Không những ông mà những diễn giả sau đó như Tiến Sĩ James Willbanks cũng đă xác định tương tự.

Không chỉ Tiến Sĩ Lewis Sorley mà hầu hết những diễn giả Hoa Kỳ sau đó đều bày tỏ ḷng cảm phục cho người bạn đồng minh QLVNCH và tỏ ư trách cứ chính phủ Hoa Kỳ đă có quyết định bỏ rơi quân dân Miền Nam Việt Nam. Ông Bill Laurie đă thẳng thắng chỉ trích giới truyền thông Hoa Kỳ là đă lừa dối ông cùng đồng đội của ông về những ǵ xăy ra tại Việt Nam. Ông cho bi ết khi ông được biệt phái sang vùng 4 chiến thuật, những người chiến sĩ Mỹ ông gặp tại chiến trường đều hăng hái vui vẻ chiến đấu. Theo lời ông, họ đă những có nụ cười lớn khi khoe rằng họ đă “đá đít những tên việt cộng” (they were ears to ears bragging “we whacked their butts”). Ông c̣n nói thêm, những gí ông học được, ông đă học trong những quán cốc với những người bạn chiến binh VNCH.

Một trong những thuyết tŕnh viên trẻ trong chương tŕnh hội thảo là anh Nguyễn Minh Triết, một ứng viên trong chương tŕnh Tiến Sĩ Sử học tại Đại học Ottawa, Canada. Phần tŕnh bày của anh gồm 3 lư luận, và một trong 3 lư luận đó là trong cuộc chiến dành độc lập từ 1954-1963, đă có một cuộc nội chiến lồng trong chiến tranh độc lập. Lập luận của anh dựa trên một số tài liệu khảo cứu và trên một số cuộc phỏng vấn cá nhân. Không ít những gia đ́nh Việt Nam b ị xâ u xé v́ đă có thân nhân tham chiến cả 2 bên, quốc gia và cộng sản. Lập luận trên của anh đă làm bất b́nh một số cử tọa người Việt, cho rằng chiến tranh VN là cuộc chiến ư thức hệ, không phải là nội chiến. Theo người viết, cả 2 lập luận đều có lư. Cuộc chiến dài trên 20 năm tại Việt Nam tuy là để chống lại chủ nghĩa cộng sản, một chủ nghĩa ngoại lai, tuy nhiên đă do người Việt Nam gây đến cho người Việt Nam. Chưa kể rằng gọi như thế (nội chiến) là để phân biệt với những ǵ cộng sản thường rêu rao là chiến tranh chống Mỹ, nhằm tuyên truyền một chính nghĩa để bào chửa cho bạo lực. Nếu không gọi là nội chiến, chúng ta có thể gọi cuộc chiến tương tàn Bắc tấn công Nam là cuộc chiến ǵ? Một học giả Hoa Kỳ đă thắc mắc nếu lập luận của anh NMTriết do một người da trắng đưa ra, liệu có bị cử tọa VN chống đối?

Một thuyết tŕnh viên trẻ khác là anh Hoàng Tuấn tŕnh bày về cuộc nổi loạn của thương phế binh vào những năm 1970-71 cũng đă làm cử tọa bất b́nh v́ đă đưa một h́nh ảnh tiêu cực về chiến sĩ VNCH. Tuy nhiên, theo anh Hoàng Tuấn th́ anh muốn nói lên cảm tưởng của những người thương phế binh VNCH rằng khi bị tàn phế, họ đă không được đền bù xứng đáng. Anh Hoàng Tuấn c̣n quá nhỏ khi chuyện thương phế binh cắm dùi xăy ra. Anh không nhớ ǵ và dựa hoàn toàn sự nghiên cứu của anh qua tài liệu lưu trữ tại ĐạI Học Cornell. Ngay tại Hoa Kỳ này, cựu chiến binh Mỹ c̣n không được lo lắng chu toàn th́ nói ǵ đến VN trong thời chiến.

Diễn giả đặc biệt trong giờ cơm trưa ngày Thứ Sáu là Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích, cựu giám đốc chương tŕnh Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và hiện là Chủ Tịch Hội Đồng Đỉều Hành của Nghị Hội Người Việt Toàn Quốc tại Hoa Kỳ. Trong phần tŕnh bày của ông, GS Bích đă bàn lại một số vấn đề như tên gọi cuộc chiến, bằng chứng bạo lực mà cộng sản Hà Nội đă mang đến cho miền Nam, so sánh vũ khí trang bị giữa thế giới cộng sản cho miền Bắc và th giới tự do tức Hoa Kỳ cho miền Nam, và bàn cờ chính trị quốc tế vào thời điểm 1975. Theo GS Bích, cuộc chiến VN cần được gọi là chiến tranh Đông Dương v́ đă xăy ra trên lành thổ VN, Lào và Cam Bốt như ông đă từng tranh luận với ông Douglas Pike, một sáng lập viên của Vietnam Center. Nói về bào lực gây chiến, GS Bích đă dựa trên một bản dự thảo báo cáo nộp lên cho tướng việt cộng Vơ Nguyên Giáp cho thấy số lượng quân lính bộ đội đă gởi vào Nam trong suốt cuộc chiến lên trên một triệu người. Người ta phải đặc dấu hỏi vào con số được Hà Nội chính thức công bố v́ nó ít hơn so với con số dự thảo. Phải chăng cộng sản Hà Nội đă cố t́nh báo cáo con số nhỏ hơn để che đậy tổn phí nhân mạng mà họ đă phí phạm để thôn tính miền Nam? Tuần báo Newsweek đă từng gọi quân dân miền Nam là những con thỏ đế so với con hùm cộng sản. Ấy vậy mà 300 ngàn con thỏ đế Nam Việt Nam đă tiêu diệt gần 1 triệu con hùm cộng sản. Phần tŕnh bày của GS Bích đă trả lời cho một nhận định sai lầm rằng “quân dân miền Nam đă không tranh đấu cho tự do.”

Các diễn gỉa Vũ Hiếu, Trần Ngọc Toàn cũng như Đỗ Kiểm/Trần Đỗ Cẩm đă nói về Binh chủng Biệt Động Quân VN, Thủy Quân Lục Chiến VN trong trận B́nh Gỉa và cuộc hải chiến tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với hải quân Trung Cộng. TQLC Trần Ngọc Toàn đă phản đối việc chiến sĩ TQLC VN đă phải hy sinh để cứu một TQLC Mỹ rồi lại bị Mỹ bỏ quên trong cuộc tải thương sau đó. Ông cũng cho biết sự phối hợp giữa TQLC Mỹ và VN không được thuận thảo. Cựu Đại Tá Đỗ Kiểm trong phần tường thuật cuộc hải chiến đă nhận định rằng mệnh lệnh của cấp chỉ huy VN trong trận Trường Sa đă không phù hợp với thực tế v́ cấp chỉ huy trên đất liền đă không nắm vững t́nh h́nh chiến trận.

Phần tŕnh bày của Tiến Sĩ James Willbanks nói về trận An Lộc mà chính ông đă tham chiến. Ông đă ca ngợi tinh thần chiến đấu dũng cảm của QLVNCH, kiên tŕ dưới làn mưa pháo và trong hoàn cảnh thiếu thốn mọi bề suốt 2 tháng dài. Ông cũng nhận định rằng đă có những sự việc tiêu cực xăy ra, tuy nhiên không đáng kể. Ông cho biết năm 2005, ông đă trở lại thăm An Lộc. Cộng Sản Việt Nam đă xóa hết mọi dấu tích của cuộc chiến tàn khốc năm nào, kể că san bằng nghĩa trang của lữ đoàn biệt kích dù VNCH.

Người Nhái Việt Nam Nguyễn Văn Kiệt đă làm say mê cử tọa khi anh tường thuật lại cuộc mạo hiểm của anh cùng Tom Norris vào ḷng đất địch để cứu một phi công Mỹ bị bắn rơi tại vùng sông Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Khi anh kết thúc câu chuyện, cử toạ đă đồng loạt đứng lên dành một tràn pháo tay dài cho ḷng dũng cảm của anh. Cựu chiến binh Hoa Kỳ Bill Laurie đă bày tỏ sự bất b́nh của anh ta qua lời nhận định rằng người phi công được cứu sống, Hambleton, khi viết câu chuyện thành sách và sau đó thành phim, đă không nhắc đến người đă cứu mạng ḿnh. Bill Laurie sau đó đă thố lộ “tôi đă phải cố gắng lắm để dằn lời thô tục dành cho tên Hambleton.”

Trong phần tŕnh bày về sự bức tử của miền Nam và của QLVNCH, cựu Đại Tá Đỗ Kiểm đă liệt kê những sự cắt giảm viện trợ về vũ khí và đạn dược cho miền Nam của chính phủ và quốc hội Hoa Kỳ trong suốt thời gian từ sau Hiệp Định Paris, mặc nhiên phủ nhận mọi cam kết trước đó. Trong hoàn cảnh thiếu thốn mọi bề, miền Nam đă không thể nào đối phó nổi với một miền Bắc được thế giới cộng sản dành cho mọi viện trợ tối tân nhất. Điều đáng nhắc đến là tại một buổi hội thảo về chiến tranh VN qua các đời Tổng Thống Mỹ liên hệ tổ chức tạI Boston một tuần trước đó, người ta đă được nghe một cuộn băng thu thanh cuộc trao đổi giữa TT Nixon và cố vấn an ninh Kissinger. Trong đó, Nixon và Kissinger đă biết trước chỉ trong tối đa hai năm sau ngày kư kết hiệp định, miền Nam sẽ bị miền Bắc thôn tính. Kissinger trong một thong điệp gởi Thủ Tướng Trung cộng Chu Ân Lai đă hứa rằng Mỹ sẽ không can thiệp vào miền Nam dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Cuộn băng thu thanh đă thu rơ chủ trương của chính phủ Nixon ngày đó, quyết định bỏ rơi Việt Nam v́ đă không c̣n phù hợp trong chính sách toàn cầu của Mỹ.

Đêm Dạ Tiệc của chương tŕnh hội thảo đă được tổ chức tại sân trong nhà của khách sạn Holiday Inn. Diễn giả danh dự là cựu Trung Tướng Lữ Lan. Trong phần tŕnh bày của ông, TT Lữ Lan đă phân tích và so sánh 2 bộ máy chiến tranh quốc gia và cộng sản, tŕnh bày về thể loại chiến tranh mệnh danh là chiến tranh trường kỳ và toàn diện và chiến thuật mà VNCH và Hoa Kỳ đă dung để đối phó. Ông cũng đă chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân trong việc phối hợp với các cố vấn Hoa Kỳ và những khó khăn gặp phải khi cần thuyết phục họ thay đối chiến thuật. Và cuối cùng, ông đă nói đến nổi xót xa của những ngựi cựu chiến sĩ QLVNCH khi phải đối đầu với những lời phê b́nh 30 năm sau là QLVNCH đă không chiến đấu cho tự do. Ông cho biết đó là một sự xúc phạm nghiêm trọng không những cho người chiến sĩ tị nạn mà luôn cả anh linh 300 ngàn tử sĩ.

Ngoài những diễn giả kể trên c̣n có một số học giả Hoa Kỳ nói về thuyết chống du kích của Ngài Robert Thompson. Ngài Robert Thompson đă thành công trong cuộc chiến tranh chống du kích tại Mă Lai, đă chỉ trích chiến thuật áp dụng tại chiế n trường VN, nhưng đă có lời khâ m phục tinh thần chiến đấu của QLVNCH. Một bài b́nh luận khác đă nhận định về sự vô h́nh của người chiến sĩ VNCH trong báo giới Hoa Kỳ. H́nh ảnh của người chiến sĩ VNCH luôn bị mô tả như một kẻ bất tài, vô tướng. Tiến Sĩ Phil Beider kết luận rằng “Bất cứ một ai chiến đấu cho tự do như cũng đáng được một sự tôn kính.”

Tựu chung, cuộc hội thảo tái lượng định QLVNCH sau 30 năm do Vietnam Center tổ chức tại Lubbock đă có kết quả tương đối tốt đẹp, đă ghi nhận lại tinh thần chiến đấu và gương hy sinh anh dũng của QLVNCH. Sự thật đă được trả lại cho lịch sử. Những sai lầm về chỉ huy, lănh đạo nếu có, cũng không thể phủ nhận sự dũng cảm của người lính VNCH. Điề u đáng tiếc là đă không có một bài tham luận nào nói về cuộc chiến chiếm lại Cố Đô Huế và cuộc thảm sát tại đó vào năm 1968, cũng như đă không có bài tham luận nói về chính sách trả thù thâm độc và tàn bạo của cộng sản VN qua “học tập cải tạo và kinh tế mới”. M ột điều đáng nói khác là cuôc hội thảo với sự tham dự của những học giả, sử gia tên tuổi của Hoa Kỳ, vẫn không tạo được sư chú ư của giới truyền thông Mỹ. Chỉ có tờ nhật báo và đài truyền h́nh ABC/CBS tại địa phương. Chẳng bù với buổi hội thảo tại Boston tuần trước đó. Điều đó cho thấy dư luận Hoa Kỳ sau 30 năm vẫn thiếu khách quan, thiếu trung thực và thiếu công bằng cho miền Nam Việt Nam.

Trong phần thảo luận về cái chết của QLVNCH, một câu hỏi đă được đặt ra về hiệp định Paris và sự “đi đêm” giữa Mỹ và việt cộng. Hành động này đă cho thấy sự thiếu tương kính giữa hai đồng minh Mỹ Việt và đă cho cộng sản VN chính nghĩa “chiến đấu chống đế quốc Mỹ”. Trong lúc chủ tọa đoàn cố gắng t́m lời giải thích th́ Phó Đô Đốc E. Tidds đă lên máy vi âm để bày tỏ ḷng ân hận của ông về những ǵ đă xăy ra và “thay mặt cho quân lực Hoa Kỳ, ngỏ lời xin lỗi đối với QLVNCH.” Đây, đối với người viết, là giây phút đáng ghi nhớ. 30 năm đă qua, VNCH đă không c̣n, nhưng một lời tương tự đă xoa dịu phần nào nỗi đau của người Việt quốc gia.
 

Ho^.i thao? ve^` QLVNCH tai. Lubbock, TX
 
 
Số: 4011
Ra Ngày: 27/3/2006
 
Lubbock, Texas - Ba Mươi Năm Sau Tiếng Kèn Truy Điệu Muộn Màng


- Giao Chỉ - San Jose 2006

(Tặng các chiến hữu t́m về Lubbock tháng 3-2006.)

Cuộc chiến Iraq.

Tháng 3 năm 2006, nước Mỹ lại một lần nữa tái duyệt lại câu chuyện chiến tranh. Hiện nay là công việc thẩm định lại ba năm sau khi cuộc chiến Trung Đông lần thứ hai khởi sự. Hoa Kỳ bây giờ đang ở vào hoàn cảnh nào? Tổng thống Bush ngày nay đang toan tính những ǵ?

Chiến tranh Trung Đông khởi đi từ tháng 3-2003. Sau hận thù 9-11. Sau A Phú Hăn, toàn dân theo quốc hội, quốc hội giao cho tổng thống toàn quyền. Thế mạnh như chẻ tre. Đánh vào Iraq, chỉ hơn hai tháng, đến ngày 1 tháng 5-2003, tổng thống Hoa Kỳ đă tuyên bố các trận giao tranh lớn chấm dứt. Mặc áo phi công, bay phản lực đáp xuống mẫu hạm tiến vào biển San Diego, tổng thống cất tiếng: “Nhiệm vụ hoàn tất.” Hoa Kỳ hy sinh 175 quân nhân.

Nhưng thực sự cuộc chiến chưa tàn.

Từ tháng 5-2003 đến nay, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Mỹ phải đem thêm quân, bỏ thêm tiền và tiếp tục đem quan tài tử sĩ về nước.

Tính đến tháng 3-2006, tổng số hy sinh của thành phần chiến đấu lẫn tiếp vận là 2,317 chiến sĩ. Tổng thống Bush lại nói rằng chưa thể công bố lịch tŕnh rút quân và vấn đề Trung Đông sẽ c̣n phải giải quyết lâu dài qua nhiều đời tổng thống sau này.

Như vậy ông tổng thống gốc Texas trong nhiệm kỳ thứ hai c̣n tỏ ra lỳ hơn cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của Việt Nam. Ông tiếp tục tuyên bố vẫn theo đường lối tiên hạ thủ vi cường, quyết tâm ra tay trước. Điểm số về ḷng dân hậu thuẫn dành cho tổng thống xuống thấp. Dù rất thấp nhưng ông vẫn nhất mực đ̣i chi thêm tiền. Ngân sách quốc gia nợ nần trên một ngàn tỷ. Bất chấp.

Toàn cầu biểu t́nh chống chiến tranh, nhưng rồi các đợt sóng phản chiến cũng lắng dịu và người ta mở lại trang sử chiến tranh Việt Nam. Cũ kỹ hơn nhưng cay đắng hơn. Đó là cuộc chiến 30 năm về trước.

Cuộc chiến Việt Nam.

Bắt đầu vào ngày 10 tháng 3-2006, thư viện Kennedy tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn cùng với văn khố Hoa Kỳ mở lại hồ sơ chiến tranh Việt Nam lấy tài liệu từ văn pḥng của các vị tổng thống nay đă được giải mật.

Người ta t́m hiểu xem từ ông Kennedy cho đến tổng thống Ford, các vị nguyên thủ quốc gia đă đối đầu với chiến tranh Việt Nam ra sao. Chúng tôi đọc được phần tường thuật của phóng viên Á Châu Tự Do và ghi nhận được một vài dữ kiện như sau:

“Buổi hội thảo được tổ chức trong hai ngày, bắt đầu từ thứ Sáu mùng 10 tháng 3 dành cho các học giả với chủ đề “Hoa Kỳ can dự vào Việt Nam như thế nào.” Phần tŕnh bày là những đoạn băng ghi âm trong Bạch Cung vừa được giải mật. Ngày thứ Bảy 11 tháng 3 dành cho chủ đề “Những ǵ xảy ra trong Bạch Cung vào thời điểm đó” và “Truyền thông và công luận Hoa Kỳ,” cuối cùng là “Những bài học rút ra từ vụ Việt Nam.”

Từ nhiều tháng trước ngày khai diễn hội nghị đă được ghi tên kín chỗ. Hầu hết là giới học giả, truyền thông và sinh viên lịch sử hoặc bang giao quốc tế.

Mở đầu, bà Deborah Leff, giám đốc thư viện và bảo tàng Tổng thống John F. Kennedy cho biết đây là lần tiên phối hợp để cùng văn khố quốc gia Hoa Kỳ tổ chức một cuộc hội thảo về một vấn đề gây tranh luận trong công chúng Hoa Kỳ nhiều thập niên qua.

Với các diễn giả chọn lọc danh tiếng gồm cả tiến sĩ Kissinger, tướng Alexander Haig, lần lượt lịch sử của cuộc can qua Việt Nam trong tay các tổng thống Hoa Kỳ được phơi bày hết sức cay đắng.

Những đoạn tài liệu từ Bạch Cung thời Kennedy cho thấy cái chết của anh em ông Diệm ngoài ư muốn của vị tổng thống trẻ tuổi thần tượng của Hoa Kỳ. Và oan nghiệt đau thương sau này lại đến với cái chết của chính cả hai anh em ông Kennedy đều bị ám sát.

Vị tổng thống đau thương nhất là Johnson.

Sau phần tài liệu của triều đại Kennedy đến phần tŕnh bày 800 giờ của các cuốn băng ghi âm thời Johnson về chiến tranh Việt Nam.

Qua các tài liệu, chúng ta thấy được cuộc sống dằn vặt khổ sở vô cùng của vị tổng thống Mỹ được coi như một tay diều hâu đă hành động mạnh mẽ nhất trong chiến tranh Việt Nam.

Hồi năm năm 1970, ông Johnson từng tâm sự rằng trong thời gian nhậm chức ông đă phải tai tiếng dù cho có làm bất cứ hành động ǵ. Nếu ông bỏ lơi nội t́nh trong nước để lo đối phó bên ngoài, th́ sẽ mất hết hậu thuẫn của dân Mỹ. Nếu ông chiều theo áp lực trong nước để rút khỏi cuộc chiến, để phe cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam th́ sẽ bị quốc tế xem là nhu nhược và sẽ không c̣n có thể làm bất cứ điều ǵ, bất cứ ở đâu trên thế giới nữa.

Ông Johnson than phiền về việc quốc hội không cho phép Mỹ hóa chiến tranh Việt Nam, mà chỉ cho phép sử dụng sức mạnh quân sự trong giới hạn mà thôi.

Ông Johnson thừa nhận rằng dù biết vậy, nhưng vẫn phải tiến hành quyết định gọi là “Mỹ hóa chiến tranh.” Ông đưa thêm quân vào chiến trường, gia tăng oanh tạc đường ṃn Hồ Chí Minh và những căn cứ quân sự ở miền Bắc. Ông cho rằng, Mỹ phải đóng vai tṛ một cường quốc, lănh đạo thế giới tự do, đối đầu với thế giới cộng sản do Liên Xô và Trung Quốc lănh đạo.

Ông nh́n nhận rằng, lẽ ra Hoa Kỳ không nên nhúng tay vào Việt Nam, khiến bây giờ ông không thể rút ra được, nhưng cũng không thể tính tới chuyện thua cuộc. Ông vẫn t́m cách giải quyết, ít nhất là làm sao cho Bắc Việt chịu ngồi vào bàn đàm phán.

Trong cuốn băng ghi lại cuộc thảo luận của Tổng thống Johnson với thượng nghị sĩ Eugene McCarthy, có lúc ông giận dữ nhắc tới cuộc đảo chánh và cái chết phi lư, thảm thương của Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm. Theo ông th́ từ đó mà Hoa Kỳ phải can dự ngày càng sâu đậm vào Việt Nam. Ông Johnson gọi nhóm tướng lănh miền Nam Việt Nam giết anh em ông Diệm là “a bunch of thugs,” xin tạm dịch là “một nhóm côn đồ.”

Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.

Tiếp theo các buổi hội thảo về tài liệu của Bạch Cung, các học giả và chuyên viên lại một lần nữa gặp mặt tại một thành phố xa xôi của tiểu bang Texas để xem xét lại một vấn nạn ray rứt trải qua 30 năm chưa giải tỏa.

Đó là đề tài thẩm định và đánh giá Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.

Cùng tham dự có các tướng lănh, các sĩ quan cấp tá và cấp úy của miền Nam Việt Nam, cùng với các chuyên viên học giả Hoa Kỳ.

Một lần nữa, phóng viên của Á Châu Tự Do đă tham dự và ghi nhận qua phần b́nh luận như sau:

“Hơn ba mươi năm sau khi quân đội miền Bắc Việt Nam hoàn toàn chiến thắng và chiếm trọn miền Nam, người dân cùng những quân nhân viên chức của Việt Nam Cộng Ḥa và đồng minh Hoa Kỳ vẫn c̣n đổ lỗi cho nhau về nguyên nhân của sự thất bại quân sự nhanh chóng và toàn diện năm 1975.

Phía Việt Nam Cộng Ḥa cho rằng, đồng minh Hoa Kỳ đă bỏ cuộc nửa chừng. Rút quân, cắt giảm viện trợ quân sự và kinh tế để bỏ rơi miền Nam Việt Nam. Trong khi mức viện trợ mọi mặt của khối cộng sản cho miền Bắc không hề giảm sút, tạo nên sự chênh lệch to lớn về tương quan lực lượng.

Trong t́nh huống đó, quân đội miền Nam dẫu đă được tôi luyện để trở nên thiện chiến và anh dũng qua hơn hai mươi năm chiến đấu, cũng không thể nào chống lại những chiến dịch quân sự được tung ra do một lực lượng vượt trội về quân số và vũ khí của một đối phương không kém thiện chiến và dũng cảm. Sau cùng chiến tranh kết thúc bằng cuộc tổng tấn công quân sự mănh liệt năm 1975.

Những người thuộc Việt Nam Cộng Ḥa nay tỵ nạn tại Mỹ và Châu Âu có lúc công khai, lên án chính giới Mỹ thời đó đă bán đứng miền Nam để đổi lấy thế ḥa hoăn với Liên Xô, Trung Quốc, từ đó mới tiến tới chỗ đánh đổ khối cộng sản quốc tế, chiếm được vị thế siêu cường hàng đầu như ngày nay.

Phía chính giới và một số công luận Hoa Kỳ th́ tuy có phần nào nh́n ra những sai sót về chính sách của họ khi tiến hành cuộc chiến ở Việt Nam, nhưng không ít người Mỹ trong các giới này vẫn có ư quy trách là quân đội Việt Nam Cộng Ḥa kém khả năng chiến đấu, chính quyền th́ tham nhũng và kém tài lănh đạo nên mới đưa đến sự đổ vỡ toàn diện.

Giới sử gia và học giả Hoa Kỳ từ nhiều năm nay vẫn có những nỗ lực đi t́m hiểu sự thật trong cuộc tranh căi chưa dứt về một sự kiện lịch sử đă hơn ba mươi năm tuổi.”

Thực ra, khác hẳn với nhiều kỳ hội thảo trước đây cũng do trung tâm Việt Nam của đại học Lubbock tổ chức thường có đại diện nhiều phe trong cuộc chiến Việt Nam.

Lần này phải nói ngay là phần lớn các diễn giả đều thuộc về các thành phần của Việt Nam Cộng Ḥa và thân hữu. Tất cả đều muốn đưa lên tiếng nói uất nghẹn tức tưởi của một đạo quân thất trận trong một hoàn cảnh bi đát và hết sức bất công.

Tuy nhiên, phần quan trọng nhất không phải là các cựu quân nhân VNCH giăi bày chuyện cũ, mà đa số đến để ghi nhận phần biện hộ cho miền Nam bằng các lư luận và chứng cớ của các học giả, các giáo sư đại học Hoa Kỳ.

Các diễn giả này lần lượt lên án Hoa Kỳ rất nặng nề gồm cả hành pháp, lập pháp và báo chí đă trực tiếp làm mất miền Nam.

Buổi hội thảo tại trường đại học kỹ thuật Texas 30 năm sau chiến tranh Việt Nam đă là một hồi kèn truy điệu muộn màng cho một đạo quân với hơn 20 năm chiến đấu dũng cảm làm tiền đồn cho thế giới tự do nhưng rồi đă tan hàng trong 20 ngày ngắn ngủi v́ những lư do vượt khỏi tầm tay.

Để kết luận về bài toán không có đáp số từ thế kỷ trước, chúng ta phải bỏ qua những nỗi niềm xúc động đau thương để đặt vào hoàn cảnh hiện tại của một tân công dân Hoa Kỳ mới hiểu được chính sách của đất nước này.

Trở lại Trung Đông.

Nhân dịp duyệt lại 3 năm sau cuộc chiến Iraq, tờ San Jose Mercury News đi trên trang nhất h́nh của 5 chiến binh Mỹ ở thành phố nhỏ bé Tracy đă hy sinh. Trong số các thị xă toàn tiểu bang California th́ Tracy là nơi bé nhỏ nhất mà lại chết đến 5 người, cả thành phố để tang.

Đối với các gia đ́nh có con tử trận th́ phần lớn đều chống chiến tranh. Nhiều gia đ́nh Việt Nam tỵ nạn cũng đă có con hy sinh tại Trung Đông. Không phải hỏi thăm, chúng ta cũng đoán biết được là tang quyến đều không hăng hái ủng hộ chiến tranh.

Đó là chiến cuộc mới hy sinh trong 3 năm hơn 2,000 chiến sĩ. Trong khi đó, cuộc chiến Việt Nam với 10 năm tham dự của Hoa Kỳ đă đem về gần 60 ngàn tử sĩ.

Chúng ta hăy tưởng tượng, nếu cuộc chiến Trung Đông mang đến đau thương như chiến tranh Việt Nam th́ sẽ rung động dân Mỹ ghê gớm chừng nào. Đó là điều phải hiểu tại sao Mỹ phải bỏ Việt Nam.

Hăy nhớ lại câu chuyện một triệu người biểu t́nh tại thủ đô chống chiến tranh Việt Nam.

Hăy nhớ lại h́nh ảnh một người đàn ông tẩm dầu vào người cùng một đứa bé để tự thiêu ở cửa Ngũ Giác Đài chống chiến tranh. Trước khi châm lửa tự thiêu, may mắn đă có người xin nhận đứa bé để khỏi chết thảm với bố.

Bộ Trưởng Quốc Pḥng McNamara từ trên cửa sổ nh́n xuống ngọn lửa của người tuẫn tiết, ông đă bỏ cuộc t́m cách từ chức qua làm chủ tịch ngân hàng quốc tế.

Và báo chí Hoa Kỳ cũng thế. Phóng viên là những người chết nhiều nhất tại chiến trường sau các binh sĩ. Dù là ở chiến tranh Trung Đông hay Việt Nam.

Luôn luôn báo chí lúc đầu ủng hộ chính phủ và hô hào chiến đấu. Nhưng khi chiến tranh không thuận lợi, ḷng dân thay đổi muốn chấm dứt th́ báo chí lại đổi chiều, theo ư dân.

Ba năm trước, Quốc Hội đồng ḷng theo dân ư ủng hộ ông Bush khởi chiến. Ba năm sau cũng quốc hội theo ḷng dân mà tuyên bố đ̣i rút quân.

Ba mươi năm trước, Quốc Hội Hoa Kỳ đă từng bỏ phiếu tối đa cho Tổng thống Johnson tấn công Hà Nội sau vụ biến cố trên vịnh Bắc Việt. Rồi th́ cũng chính Quốc Hội bỏ phiếu trói tay Nixon không cho đánh qua Cam Bốt.

Tất cả là do dân ư. Dù đúng hay sai. Dân ư phản ảnh lên Quốc Hội và ư dân thể hiện qua báo chí. Và nên lưu ư, suốt ba năm chiến tranh Iraq không hề có một bài bào nào của Hoa Kỳ ca ngợi thành quả của cảnh sát và quân đội Iraq chống khủng bố. Đối với QLVNCH, báo chí Mỹ không quan tâm v́ độc giả của họ không bận tâm.

Từ người tỵ nạn đến người công dân.

Bây giờ chúng ta có cốt lơi Việt Nam Cộng Ḥa, chúng ta có thể tiếp tục oán trách Hoa Kỳ gồm cả hành pháp, lập pháp và đệ tứ quyền báo chí đă phản bội Việt Nam. Nhưng với tư cách công dân Hoa Kỳ, có thể chúng ta lại tán thành theo báo chí và Quốc Hội sẵn sàng bỏ rơi bất cứ quốc gia nào trên địa cầu nếu xét rằng, chiến cuộc dằng dai chỉ thêm đau thương tang tóc và phiền lụy trăm bề.

V́ vậy, cuộc chiến nào cũng khác nhau, mà cuộc chiến nào cũng giống nhau. Vấn đề là sự nhận thức đă được ghi lại từ vị trí nào. Trung tâm Việt Nam tại Lubbock tháng 3-2006 thực đáng tán thưởng là đă cất lên tiếng kèn truy điệu cho Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.

Nhưng cũng trung tâm này, mới mấy tháng trước đă hết ḷng ca ngợi nhật kư của cô nữ chiến binh quân y của bộ đội Bắc Việt. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm mà câu chuyện được phổ biến rộng răi trong giới cựu chiến sĩ Hoa Kỳ và các trường đại học như một nữ anh hùng.

V́ vậy nên mới thành được câu chuyện lịch sử của cuộc chiến nh́n từ nhiều phía.

Cho tôi lại từ đầu.

Nếu nh́n từ trên cao, chúng ta sẽ thấy lịch sử chiến tranh Việt Nam ghi lại với 4 cây súng trường dành cho người lính bộ binh của hai bên. Giai đoạn đầu là súng trường Pháp MAS-36 đối nghịch với súng trường Nga. Súng lên đạn bằng tay, bắn phát một.

Sau đó Trung Cộng trang bị AK-47 cho miền Bắc và Mỹ viện trợ M-16 cho miền Nam. Cả hai cây đều bắn thành tràng, rất nguy hiểm.

Hai miền Nam Bắc xử dụng vũ khí của hai bên để làm thành cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn. Một cuộc chiến giết nhau từng ngày và bên nào cũng tự cho là có chính nghĩa. Sau cùng thực ra đây là một cuộc chiến tranh vô nghĩa. Phải 30 năm sau, chân lư mới hiện ra. V́ cuộc chiến vô nghĩa dẫn đến một chiến thắng vô nghĩa.

V́ chiến thắng vô nghĩa nên khi đất nước thống nhất, ḥa b́nh mà cả một đạo quân bị cầm tù và cả một hậu phương phải liều chết, vượt biển t́m tự do.

Rồi từ cuộc chiến bại vô lư, những người tỵ nạn sống sót và những người tù c̣n tồn tại làm lại cuộc đời trên đất lưu vong, khởi đi bằng những tro tàn lịch sử.

Bài ca xưa cũ đă có câu: “Cho đi lại từ đầu. Cho đi lại về sau.”

Hàng triệu người là di sản của Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa đă đứng lên làm lại từ đầu để chứng tỏ đă có những quá khứ anh hùng.

Chúng tôi chỉ ước mong những tiếng kèn truy điệu muộn màng sẽ cất lên trong một kỳ hội thảo về Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa ngay tại đại học Berkeley và San Francisco là cái nôi của phong trào phản chiến Hoa Kỳ.

Và xa hơn nữa một ngày nào, tiếng kèn truy điệu muộn màng sẽ cất lên tại xứ Biên Ḥa, ngay tại Nghĩa Trang Quân Đội một thời hiển linh mà ngày nay giữa rừng cây “vẫn c̣n chiếc nón sắt của người chiến sĩ vô danh để lại bên bờ lau sậy này. Anh là ai? Anh là ai?...”

Giao Chỉ - San Jose 2006

Xin liên lạc với chúng tôi tại địa chỉ IRCC, Inc. 420 Park Ave., San Jose, CA 95110.

Tel.: (408) 971-7878. Fax: (408) 971-7882. Email: amy@irccsj.com

Web-site: www.vietskyline.com or www.irccsj.com

-------------------------------------------------------------
 
 
Tiếng Kèn Truy Điệu Muộn Màng 
Lubbock, Texas – Ba mươi năm sau
TIẾNG KÈN TRUY ĐIỆU MUỘN MÀNG
Giao Chỉ – San Jose 2006
(Tặng các chiến hữu t́m về Lubbock tháng 3-2006.)
Cuộc chiến Iraq.
Tháng 3 năm 2006, nước Mỹ lại một lần nữa tái duyệt lại câu chuyện chiến tranh.Hiện nay là công việc thẩm định lại ba năm sau khi cuộc chiến Trung Đông lần thứ hai khởi sự.Hoa Kỳ bây giờ đang ở vào hoàn cảnh nào?Tổng thống Bush ngày nay đang toan tính những ǵ?
Chiến tranh Trung Đông khởi đi từ tháng 3-2003.Sau hận thù 9-11.Sau A Phú Hăn, toàn dân theo quốc hội, quốc hội giao cho tổng thống toàn quyền.Thế mạnh như chẻ tre.Đánh vào Iraq, chỉ hơn hai tháng, đến ngày 1 tháng 5-2003, tổng thống Hoa Kỳ đă tuyên bố các trận giao tranh lớn chấm dứt.Mặc áo phi công, bay phản lực đáp xuống mẫu hạm tiến vào biển San Diego, tổng thống cất tiếng:“Nhiệm vụ hoàn tất.”Hoa Kỳ hy sinh 175 quân nhân.
Nhưng thực sự cuộc chiến chưa tàn.
Từ tháng 5-2003 đến nay, chiến tranh vẫn tiếp diễn.Mỹ phải đem thêm quân, bỏ thêm tiền và tiếp tục đem quan tài tử sĩ về nước.
Tính đến tháng 3-2006, tổng số hy sinh của thành phần chiến đấu lẫn tiếp vận là 2,317 chiến sĩ.Tổng thống Bush lại nói rằng chưa thể công bố lịch tŕnh rút quân và vấn đề Trung Đông sẽ c̣n phải giải quyết lâu dài qua nhiều đời tổng thống sau này.
Như vậy ông tổng thống gốc Texas trong nhiệm kỳ thứ hai c̣n tỏ ra lỳ hơn cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của Việt Nam.Ông tiếp tục tuyên bố vẫn theo đường lối tiên hạ thủ vi cường, quyết tâm ra tay trước.Điểm số về ḷng dân hậu thuẫn dành cho tổng thống xuống thấp.Dù rất thấp nhưng ông vẫn nhất mực đ̣i chi thêm tiền.Ngân sách quốc gia nợ nần trên một ngàn tỷ.Bất chấp.
Toàn cầu biểu t́nh chống chiến tranh, nhưng rồi các đợt sóng phản chiến cũng lắng dịu và người ta mở lại trang sử chiến tranh Việt Nam.Cũ kỹ hơn nhưng cay đắng hơn.Đó là cuộc chiến 30 năm về trước.
Cuộc chiến Việt Nam.
Bắt đầu vào ngày 10 tháng 3-2006, thư viện Kennedy tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn cùng với văn khố Hoa Kỳ mở lại hồ sơ chiến tranh Việt Nam lấy tài liệu từ văn pḥng của các vị tổng thống nay đă được giải mật.
Người ta t́m hiểu xem từ ông Kennedy cho đến tổng thống Ford, các vị nguyên thủ quốc gia đă đối đầu với chiến tranh Việt Nam ra sao.Chúng tôi đọc được phần tường thuật của phóng viên Á Châu Tự Do và ghi nhận được một vài dữ kiện như sau:
“Buổi hội thảo được tổ chức trong hai ngày, bắt đầu từ thứ Sáu mùng 10 tháng 3 dành cho các học giả với chủ đề “Hoa Kỳ can dự vào Việt Nam như thế nào.”Phần tŕnh bày là những đoạn băng ghi âm trong Bạch Cung vừa được giải mật.Ngày thứ Bảy 11 tháng 3 dành cho chủ đề “Những ǵ xảy ra trong Bạch Cung vào thời điểm đó” và “Truyền thông và công luận Hoa Kỳ,” cuối cùng là “Những bài học rút ra từ vụ Việt Nam.”
Từ nhiều tháng trước ngày khai diễn hội nghị đă được ghi tên kín chỗ.Hầu hết là giới học giả, truyền thông và sinh viên lịch sử hoặc bang giao quốc tế.
Mở đầu, bà Deborah Leff, giám đốc thư viện và bảo tàng Tổng thống John F. Kennedy cho biết đây là lần tiên phối hợp để cùng văn khố quốc gia Hoa Kỳ tổ chức một cuộc hội thảo về một vấn đề gây tranh luận trong công chúng Hoa Kỳ nhiều thập niên qua.
Với các diễn giả chọn lọc danh tiếng gồm cả tiến sĩ Kissinger, tướng Alexander Haig, lần lượt lịch sử của cuộc can qua Việt Nam trong tay các tổng thống Hoa Kỳ được phơi bày hết sức cay đắng.
Những đoạn tài liệu từ Bạch Cung thời Kennedy cho thấy cái chết của anh em ông Diệm ngoài ư muốn của vị tổng thống trẻ tuổi thần tượng của Hoa Kỳ.Và oan nghiệt đau thương sau này lại đến với cái chết của chính cả hai anh em ông Kennedy đều bị ám sát.
Vị tổng thống đau thương nhất là Johnson.
Sau phần tài liệu của triều đại Kennedy đến phần tŕnh bày 800 giờ của các cuốn băng ghi âm thời Johnson về chiến tranh Việt Nam.
Qua các tài liệu, chúng ta thấy được cuộc sống dằn vặt khổ sở vô cùng của vị tổng thống Mỹ được coi như một tay diều hâu đă hành động mạnh mẽ nhất trong chiến tranh Việt Nam.
Hồi năm năm 1970, ông Johnson từng tâm sự rằng trong thời gian nhậm chức ông đă phải tai tiếng dù cho có làm bất cứ hành động ǵ.Nếu ông bỏ lơi nội t́nh trong nước để lo đối phó bên ngoài, th́ sẽ mất hết hậu thuẫn của dân Mỹ.Nếu ông chiều theo áp lực trong nước để rút khỏi cuộc chiến, để phe cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam th́ sẽ bị quốc tế xem là nhu nhược và sẽ không c̣n có thể làm bất cứ điều ǵ, bất cứ ở đâu trên thế giới nữa.
Ông Johnson than phiền về việc quốc hội không cho phép Mỹ hóa chiến tranh Việt Nam, mà chỉ cho phép sử dụng sức mạnh quân sự trong giới hạn mà thôi.
Ông Johnson thừa nhận rằng dù biết vậy, nhưng vẫn phải tiến hành quyết định gọi là “Mỹ hóa chiến tranh.”Ông đưa thêm quân vào chiến trường, gia tăng oanh tạc đường ṃn Hồ Chí Minh và những căn cứ quân sự ở miền Bắc.Ông cho rằng, Mỹ phải đóng vai tṛ một cường quốc, lănh đạo thế giới tự do, đối đầu với thế giới cộng sản do Liên Xô và Trung Quốc lănh đạo.
Ông nh́n nhận rằng, lẽ ra Hoa Kỳ không nên nhúng tay vào Việt Nam, khiến bây giờ ông không thể rút ra được, nhưng cũng không thể tính tới chuyện thua cuộc.Ông vẫn t́m cách giải quyết, ít nhất là làm sao cho Bắc Việt chịu ngồi vào bàn đàm phán.
Trong cuốn băng ghi lại cuộc thảo luận của Tổng thống Johnson với thượng nghị sĩ Eugene McCarthy, có lúc ông giận dữ nhắc tới cuộc đảo chánh và cái chết phi lư, thảm thương của Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm.Theo ông th́ từ đó mà Hoa Kỳ phải can dự ngày càng sâu đậm vào Việt Nam.Ông Johnson gọi nhóm tướng lănh miền Nam Việt Nam giết anh em ông Diệm là “a bunch of thugs,” xin tạm dịch là “một nhóm côn đồ.”
Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.
Tiếp theo các buổi hội thảo về tài liệu của Bạch Cung, các học giả và chuyên viên lại một lần nữa gặp mặt tại một thành phố xa xôi của tiểu bang Texas để xem xét lại một vấn nạn ray rứt trải qua 30 năm chưa giải tỏa.
Đó là đề tài thẩm định và đánh giá Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.
Cùng tham dự có các tướng lănh, các sĩ quan cấp tá và cấp úy của miền Nam Việt Nam, cùng với các chuyên viên học giả Hoa Kỳ.
Một lần nữa, phóng viên của Á Châu Tự Do đă tham dự và ghi nhận qua phần b́nh luận như sau:
“Hơn ba mươi năm sau khi quân đội miền Bắc Việt Nam hoàn toàn chiến thắng và chiếm trọn miền Nam, người dân cùng những quân nhân viên chức của Việt Nam Cộng Ḥa và đồng minh Hoa Kỳ vẫn c̣n đổ lỗi cho nhau về nguyên nhân của sự thất bại quân sự nhanh chóng và toàn diện năm 1975.
Phía Việt Nam Cộng Ḥa cho rằng, đồng minh Hoa Kỳ đă bỏ cuộc nửa chừng.Rút quân, cắt giảm viện trợ quân sự và kinh tế để bỏ rơi miền Nam Việt Nam.Trong khi mức viện trợ mọi mặt của khối cộng sản cho miền Bắc không hề giảm sút, tạo nên sự chênh lệch to lớn về tương quan lực lượng.
Trong t́nh huống đó, quân đội miền Nam dẫu đă được tôi luyện để trở nên thiện chiến và anh dũng qua hơn hai mươi năm chiến đấu, cũng không thể nào chống lại những chiến dịch quân sự được tung ra do một lực lượng vượt trội về quân số và vũ khí của một đối phương không kém thiện chiến và dũng cảm.Sau cùng chiến tranh kết thúc bằng cuộc tổng tấn công quân sự mănh liệt năm 1975.
Những người thuộc Việt Nam Cộng Ḥa nay tỵ nạn tại Mỹ và Châu Âu có lúc công khai, lên án chính giới Mỹ thời đó đă bán đứng miền Nam để đổi lấy thế ḥa hoăn với Liên Xô, Trung Quốc, từ đó mới tiến tới chỗ đánh đổ khối cộng sản quốc tế, chiếm được vị thế siêu cường hàng đầu như ngày nay.
Phía chính giới và một số công luận Hoa Kỳ th́ tuy có phần nào nh́n ra những sai sót về chính sách của họ khi tiến hành cuộc chiến ở Việt Nam, nhưng không ít người Mỹ trong các giới này vẫn có ư quy trách là quân đội Việt Nam Cộng Ḥa kém khả năng chiến đấu, chính quyền th́ tham nhũng và kém tài lănh đạo nên mới đưa đến sự đổ vỡ toàn diện.
Giới sử gia và học giả Hoa Kỳ từ nhiều năm nay vẫn có những nỗ lực đi t́m hiểu sự thật trong cuộc tranh căi chưa dứt về một sự kiện lịch sử đă hơn ba mươi năm tuổi.”
Thực ra, khác hẳn với nhiều kỳ hội thảo trước đây cũng do trung tâm Việt Nam của đại học Lubbock tổ chức thường có đại diện nhiều phe trong cuộc chiến Việt Nam.
Lần này phải nói ngay là phần lớn các diễn giả đều thuộc về các thành phần của Việt Nam Cộng Ḥa và thân hữu.Tất cả đều muốn đưa lên tiếng nói uất nghẹn tức tưởi của một đạo quân thất trận trong một hoàn cảnh bi đát và hết sức bất công.
Tuy nhiên, phần quan trọng nhất không phải là các cựu quân nhân VNCH giăi bày chuyện cũ, mà đa số đến để ghi nhận phần biện hộ cho miền Nam bằng các lư luận và chứng cớ của các học giả, các giáo sư đại học Hoa Kỳ.
Các diễn giả này lần lượt lên án Hoa Kỳ rất nặng nề gồm cả hành pháp, lập pháp và báo chí đă trực tiếp làm mất miền Nam.
Buổi hội thảo tại trường đại học kỹ thuật Texas 30 năm sau chiến tranh Việt Nam đă là một hồi kèn truy điệu muộn màng cho một đạo quân với hơn 20 năm chiến đấu dũng cảm làm tiền đồn cho thế giới tự do nhưng rồi đă tan hàng trong 20 ngày ngắn ngủi v́ những lư do vượt khỏi tầm tay.
Để kết luận về bài toán không có đáp số từ thế kỷ trước, chúng ta phải bỏ qua những nỗi niềm xúc động đau thương để đặt vào hoàn cảnh hiện tại của một tân công dân Hoa Kỳ mới hiểu được chính sách của đất nước này.
Trở lại Trung Đông.
Nhân dịp duyệt lại 3 năm sau cuộc chiến Iraq, tờ San Jose Mercury News đi trên trang nhất h́nh của 5 chiến binh Mỹ ở thành phố nhỏ bé Tracy đă hy sinh.Trong số các thị xă toàn tiểu bang California th́ Tracy là nơi bé nhỏ nhất mà lại chết đến 5 người, cả thành phố để tang.
Đối với các gia đ́nh có con tử trận th́ phần lớn đều chống chiến tranh.Nhiều gia đ́nh Việt Nam tỵ nạn cũng đă có con hy sinh tại Trung Đông.Không phải hỏi thăm, chúng ta cũng đoán biết được là tang quyến đều không hăng hái ủng hộ chiến tranh.
Đó là chiến cuộc mới hy sinh trong 3 năm hơn 2,000 chiến sĩ.Trong khi đó, cuộc chiến Việt Nam với 10 năm tham dự của Hoa Kỳ đă đem về gần 60 ngàn tử sĩ.
Chúng ta hăy tưởng tượng, nếu cuộc chiến Trung Đông mang đến đau thương như chiến tranh Việt Nam th́ sẽ rung động dân Mỹ ghê gớm chừng nào.Đó là điều phải hiểu tại sao Mỹ phải bỏ Việt Nam.
Hăy nhớ lại câu chuyện một triệu người biểu t́nh tại thủ đô chống chiến tranh Việt Nam.
Hăy nhớ lại h́nh ảnh một người đàn ông tẩm dầu vào người cùng một đứa bé để tự thiêu ở cửa Ngũ Giác Đài chống chiến tranh.Trước khi châm lửa tự thiêu, may mắn đă có người xin nhận đứa bé để khỏi chết thảm với bố.
Bộ Trưởng Quốc Pḥng McNamara từ trên cửa sổ nh́n xuống ngọn lửa của người tuẫn tiết, ông đă bỏ cuộc t́m cách từ chức qua làm chủ tịch ngân hàng quốc tế.
Và báo chí Hoa Kỳ cũng thế.Phóng viên là những người chết nhiều nhất tại chiến trường sau các binh sĩ.Dù là ở chiến tranh Trung Đông hay Việt Nam.
Luôn luôn báo chí lúc đầu ủng hộ chính phủ và hô hào chiến đấu.Nhưng khi chiến tranh không thuận lợi, ḷng dân thay đổi muốn chấm dứt th́ báo chí lại đổi chiều, theo ư dân.
Ba năm trước, Quốc Hội đồng ḷng theo dân ư ủng hộ ông Bush khởi chiến.Ba năm sau cũng quốc hội theo ḷng dân mà tuyên bố đ̣i rút quân.
Ba mươi năm trước, Quốc Hội Hoa Kỳ đă từng bỏ phiếu tối đa cho Tổng thống Johnson tấn công Hà Nội sau vụ biến cố trên vịnh Bắc Việt.Rồi th́ cũng chính Quốc Hội bỏ phiếu trói tay Nixon không cho đánh qua Cam Bốt.
Tất cả là do dân ư.Dù đúng hay sai.Dân ư phản ảnh lên Quốc Hội và ư dân thể hiện qua báo chí.Và nên lưu ư, suốt ba năm chiến tranh Iraq không hề có một bài bào nào của Hoa Kỳ ca ngợi thành quả của cảnh sát và quân đội Iraq chống khủng bố.Đối với QLVNCH, báo chí Mỹ không quan tâm v́ độc giả của họ không bận tâm.
Từ người tỵ nạn đến người công dân.
Bây giờ chúng ta có cốt lơi Việt Nam Cộng Ḥa, chúng ta có thể tiếp tục oán trách Hoa Kỳ gồm cả hành pháp, lập pháp và đệ tứ quyền báo chí đă phản bội Việt Nam.Nhưng với tư cách công dân Hoa Kỳ, có thể chúng ta lại tán thành theo báo chí và Quốc Hội sẵn sàng bỏ rơi bất cứ quốc gia nào trên địa cầu nếu xét rằng, chiến cuộc dằng dai chỉ thêm đau thương tang tóc và phiền lụy trăm bề.
V́ vậy, cuộc chiến nào cũng khác nhau, mà cuộc chiến nào cũng giống nhau.Vấn đề là sự nhận thức đă được ghi lại từ vị trí nào.Trung tâm Việt Nam tại Lubbock tháng 3-2006 thực đáng tán thưởng là đă cất lên tiếng kèn truy điệu cho Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.
Nhưng cũng trung tâm này, mới mấy tháng trước đă hết ḷng ca ngợi nhật kư của cô nữ chiến binh quân y của bộ đội Bắc Việt.Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm mà câu chuyện được phổ biến rộng răi trong giới cựu chiến sĩ Hoa Kỳ và các trường đại học như một nữ anh hùng.
V́ vậy nên mới thành được câu chuyện lịch sử của cuộc chiến nh́n từ nhiều phía.
Cho tôi lại từ đầu.
Nếu nh́n từ trên cao, chúng ta sẽ thấy lịch sử chiến tranh Việt Nam ghi lại với 4 cây súng trường dành cho người lính bộ binh của hai bên.Giai đoạn đầu là súng trường Pháp MAS-36 đối nghịch với súng trường Nga.Súng lên đạn bằng tay, bắn phát một.
Sau đó Trung Cộng trang bị AK-47 cho miền Bắc và Mỹ viện trợ M-16 cho miền Nam.Cả hai cây đều bắn thành tràng, rất nguy hiểm.
Hai miền Nam Bắc xử dụng vũ khí của hai bên để làm thành cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn.Một cuộc chiến giết nhau từng ngày và bên nào cũng tự cho là có chính nghĩa.Sau cùng thực ra đây là một cuộc chiến tranh vô nghĩa.Phải 30 năm sau, chân lư mới hiện ra.V́ cuộc chiến vô nghĩa dẫn đến một chiến thắng vô nghĩa.
V́ chiến thắng vô nghĩa nên khi đất nước thống nhất, ḥa b́nh mà cả một đạo quân bị cầm tù và cả một hậu phương phải liều chết, vượt biển t́m tự do.
Rồi từ cuộc chiến bại vô lư, những người tỵ nạn sống sót và những người tù c̣n tồn tại làm lại cuộc đời trên đất lưu vong, khởi đi bằng những tro tàn lịch sử.
Bài ca xưa cũ đă có câu:“Cho đi lại từ đầu.Cho đi lại về sau.”
Hàng triệu người là di sản của Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa đă đứng lên làm lại từ đầu để chứng tỏ đă có những quá khứ anh hùng.
Chúng tôi chỉ ước mong những tiếng kèn truy điệu muộn màng sẽ cất lên trong một kỳ hội thảo về Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa ngay tại đại học Berkeley và San Francisco là cái nôi của phong trào phản chiến Hoa Kỳ.
Và xa hơn nữa một ngày nào, tiếng kèn truy điệu muộn màng sẽ cất lên tại xứ Biên Ḥa, ngay tại Nghĩa Trang Quân Đội một thời hiển linh mà ngày nay giữa rừng cây “vẫn c̣n chiếc nón sắt của người chiến sĩ vô danh để lại bên bờ lau sậy này.Anh là ai?Anh là ai?...”
Giao Chỉ – San Jose 2006
Xin liên lạc với chúng tôi tại địa chỉ IRCC, Inc. 420 Park Ave., San Jose, CA 95110. Tel.:(408) 971-7878.Fax:(408) 971-7882.Email:amy@irccsj.com
http://www.irccsj.com/articles/article.aspx?PageID=4&dirID=87&catID=99&artID=31080&dirName=B%c3%acnh+lu%e1%ba%adn

 
Three-day conference geared at preserving Vietnamese heritage
 
BY ROBIN BRISCOE AVALANCHE-JOURNAL
 
It was story time with a purpose Saturday at the wrap-up of the three-day Texas Tech Vietnam Center Conference.
 
Guest speakers shared their insight and experiences in an effort to remember the forgotten soldiers of the Army of the Republic of Vietnam (ARVN) during the Vietnam War.
 
Texas Tech Vietnam Center deputy director Stephen Maxner said ARVN was a very important factor in the war and is still overlooked 30 years later.
 
The conference focused on reflecting and reassessing the war. Stories of tragedy, as well as hope, and the success of Vietnamese-Americans were shared.
 
"Our schools and our press let us down about the Vietnam War," said guest speaker Vinh M. Tran, who escaped from Saigon, Vietnam, at the end of the war with his family at age 7.
 
Tran believes the ARVN soldiers' stories need to be shared with the rest of the world.
 
"We need to collect all the information from that time period before we lose it," he said.
 
Tran also shared his experiences leaving Saigon, recalling that he had been sheltered from the war until it ended, when his family escaped by speedboat and he witnessed pain and death.
 
However, his story is one of success, as the 20-day trip to Guam was the first step to heaven.
 
Tran's grandfather had told him that America was a big, beautiful county with nice people and no trash. At 5, he remembers exclaiming, "America must be like heaven!"
 
He grew up in Texas and has had a comfortable life, something he said he owes to the brave soldiers of ARVN.
 
Tran told veterans at the event that they risked their lives for freedom.
"Make sure your story gets told," he said.
 
Phil Beidler, English professor at the University of Alabama who has written several books on the Vietnam War, called ARVN soldiers the invisible heros.
 
"Everybody gets remembered except the ARVN," Beidler said, adding that they fought hard and also had families just like American soldiers.
 
He spoke about how American representation of the war doesn't give ARVN credit. They are lost soldiers and lost remembrance, he said.
Maxner agrees with Beidler. "We tend to focus on our own experience as Americans," Maxner said.
 
The annual conference is geared at preserving the legacy of Vietnamese-American heritage.
 
--------------------------------------
 
Conference to address contributions of South Vietnamese
forces in war
 
BY ELLIOTT BLACKBURN AVALANCHE-JOURNAL
 
Texas Tech's Vietnam Center will welcome a long-quiet part of the Vietnam story to Lubbock this weekend.
 
A three-day conference brings in retired military, historians and scholars to discuss the contributions of the Army of the Republic of Vietnam, the South Vietnamese forces allied with the U.S. military during the Vietnam War.
 
Tech's Vietnam project supports research and education on Vietnam, and holds a growing archive of documents and oral histories from all sides of the Vietnam War.
 
That includes projects in Vietnam and interviews and lectures from North Vietnamese veterans.
 
 
Staci Gray / Staff
Lam Q. Bui, Thong Q. Bui and Tina T. Do, from left, take time to chat at the Vietnam Center's conference at the Holiday Inn Park Plaza Thursday evening.
Order a print
 
The activity has generated some mistrust from the Vietnamese - American community. Center director Jim Reckner said, for the most part, the Vietnamese government's propaganda ministry has left Tech's projects alone.
 
But visitors to the center Thursday pointed out that outreach programs in Vietnam or seminars hosted by the Tech center had been cast as American apologies or affirmations of the ruling regime's good work by Vietnamese state newspapers.
Vietnam Center's 2006 conference
For more information on the center or the conference, visit http://www.vietnam.ttu.edu
 
Seeing such publicity even made the conference's keynote speaker, former ALt. Gen. Lan Lu, suspicious of the archive he was visiting. RVN
 
"I should confess that, before coming here, I thought that the Vietnam Center was merely a place where former enemies came to make their account of the battle in the past," Lu told Reckner after a presentation about the center.
 
Ambassador Nguyen Xuan Phong, a senior research associate for the center, said their project has not yet successfully reached out to the Vietnamese-American community, a problem the center was changing.
 
But Vietnamese veterans also have a complex relationship with the war that makes it difficult to share their experience, he said.
Families fought on both sides of the conflict, and with different interpretations of what they were fighting for, he said. Southern Vietnamese veterans lost everything - their country, their dreams of a democracy, their homes - and few of them were fighting a war between capitalism and communism, he said.
 
"They are so diverse, conflicting, and the whole thing is still, after three decades, extremely emotional," Phong said.
Language barriers contribute to the silence from Southern Vietnamese veterans on their experience, Lu said. Many feel frustrated by how their efforts are remembered but feel unable to speak out against it, he said.
 
"How can I, a man who gets defeated, stand in a position to say that?" Lu said.
 
But he was encouraged by what he found at the center, he said. He pledged to help find more documents from Vietnamese-Americans to support a neutral collection of the truth about the era.
 
"To create and to preserve all the great records from the Vietnam era for a good education, for posterity," Lan said. "For a good education, for our younger generation to learn."
 
Center associate director Stephen Maxner said the conference was expecting its highest turnout yet from the Vietnamese community.
"By coming out and participating in this conference, I think they're reclaiming some of their pride," Maxner said. "Some of the pride they should have always have had in their country and their history."
 
The conference, which being held at the Holiday Inn Park Plaza, opened Thursday evening, but lectures begin this morning at 8 a.m. The conference is open to the public. The registration fee is $75.
 

TT Cu*u. Ch/Si~ VNCH * Germany
Copyright 2006 @ Webmaster