Make your own free website on Tripod.com

TT Cu*u. Ch/Si~ VNCH Germany

Home
Our Purpose
Becoming a Member
Contact Us
Calendar of Events
Members Page
Bi`nh Lua^.n & Tho+i` Su+.
Newsletter
News
Links
TQLC VNCH
THHD VNCH
Pictures
Poems
Documents & Files
CB/XDNT VNCH
Sinh Hoat

TQLC VNCH

Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 Bài viết của: Trần Ngọc Nam - Một Cọp Biển (Phóng Đồ do Trần Đỗ Cẩm vẽ - Austin Texas 8/99) Động Toán, Động Chó, Bá Hồ, Cùa... những địa danh lạ lùng, khiến người nghe nó lần đầu tiên tưởng ngay đến những vùng âm u, kỳ bí, ma thiêng nước độc ! Nếu bạn thuộc gia đ́nh áo rằn, mũ xanh và nếu bạn đă ở trong binh chủng mà Bắc quân thường gọi là "Lính Thủy Đánh Bộ" trước 72, th́ nó chẳng có ǵ đáng ghê lắm đâu, phải không thưa các bạn ? Khi GMC bốc bạn từ phi trường quân sự Ái Tử, rồi sau mấy tiếng đồng hồ dằn xóc phũ phàng v́ đường xấu, bạn sẽ được đổ xuống một địa phương mang cái tên khô khan và vô nghĩa: CÙA ! Sự thật Cùa chẳng khô khan tí nào, ở đây có mít chín quanh năm, có rau "tàu bay" mọc hoang vô số, tha hồ mà nấu canh với thịt hộp, đặc biệt là có thêm những o yểu điệu với gánh hàng trên vai, chào mời các chàng Cọp Biển ríu rít, thôi th́ mô, tê, răng, rứa như là pháo Tết ấy ! Từ Cùa vượt chặng đường núi khoảng 1Okm (đường chim bay) về hướng Tây, bạn sẽ thấy hai ngọn đồi trọc cao sừng sững, chúng đứng gần nhau, giống nhau như một cặp song sinh, giữa lưng chừng đồi, có chiếc cầu tiền chế bắc ngang qua để làm phương tiện đi lại từ đồi bên này và bên kia. Trên đỉnh chi chít những giao thông hào, hố hầm trú ẩn, lô cốt, kẽm gai... Đó là căn cứ Động Toán, nơi mà những ngày đầu Hè 72 Tiểu đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến đă chọi với một lực lượng chính quy Bắc Việt đông hơn gấp bội, được sự yểm trợ của đủ loại pháo lớn nhỏ. Tháng 3/72 Tiểu đoàn được chia làm hai cánh: Trung tá Quang, con ḱnh ngư đầu đàn chỉ huy 3 Đại đội trấn đóng căn cứ Động Toán. Tôi thuộc Đại đội 1 và Trung đội chúng tôi được chỉ định sang nằm ở một ngọn đồi nhỏ, cách đó không xa mấy để làm tiền đồn cho cả căn cứ. Đă có nhiều dấu hiệu cho biết trinh sát địch xuất hiện và trong một cuộc lục soát quanh vùng trách nhiệm, Đại đội 1 đă phát giác ra một hầm đầy ắp đạn B-4O và Bêta. Địch sắp ăn thua lớn đây... Tám giờ ngày hôm sau, Trung đội tôi được lệnh bảo vệ điểm nước, chỉ để lại một Tiểu đội giữ đồi. Đến nơi, sau khi lục soát kỹ, Thiếu úy Giêng bố trí chúng tôi ra từng tổ nhỏ, nằm dài theo lạch nước... Bất ngờ một loạt tiếng nổ chói tai về hướng Trung đội 3 đang hoạt động ở con đường ṃn nối liền Động Toán với Bá Hô. Thêm nhiều loạt tiếng nổ tiếp theo của đủ loại súng ta và địch. Trung đội 3 đang bị phục kích, chưa xác định được t́nh trạng. - Chúng ta sẽ đi "tiếp sức" cho Tam Hoàng (Trung đội 1), đó là lệnh của Đại đội. Các anh phải cố gắng và đề cao cảnh giác...Điểm nước sẽ có người xuống thay. Bây giờ Tiểu đội 2 mở đường. Thiếu úy Giêng trầm giọng ra lệnh, mặt ông đanh lại, những sợi râu bao quanh chiếc cằm vuông vươn lên tua tủa sau cái bậm môi của ông. Trung sĩ Thọ điều động Tiểu đội của ḿnh ngay: - Nhanh lên, thằng Quốc đi đầu. Quốc xốc lại dây ba chạc, chĩa thẳng mũi súng về phía trước nhanh nhẹn lên dốc đá. Chúng tôi hối hả v́ nghĩ đến đồng đội đang chờ đợi...bị phục kích mà ! Con đường núi này không biết bao nhiêu lần hoạt động ngang qua, mà hôm nay sao như dài ra thêm thế này ! Tôi không c̣n màng đến những cú vấp chân vào đá hay những cành cây quật lên mặt, lên người nữa. Tiếng súng càng ṛn ră và nghe gần hơn, Thọ vượt lên gặp Quốc, anh chỉ về phía trước: - Sắp đến, coi chừng ngộ nhận. Thiếu úy đă báo cho Tam Hoàng biết ḿnh đang đến tiếp. Quốc không đáp, đầu của nó quay đi quay lại quan sát, nó là xích hầu khá nhất của Tiểu đội tôi. Chúng tôi tiếp tục tiến lên mặc dù đạn rít vi vút. Bỗng Quốc ngồi thụp xuống ra thủ hiệu cho mọi người dừng lại, mắt nó đăm đăm: - Báo chuyển cho thẩm quyền biết, đă thấy được Tam Hoàng, c̣n cánh khoảng 5O mét. Chúng tôi căn hàng ngang tiến lên bắt tay với Trung đội bạn, địch vẫn c̣n bám điểm phục kích và bắn rất rát. Thiếu úy Giêng được báo cáo lại quân số của Tam Hoàng: Thiếu úy Phong và 4 anh em nữa tử trận ! Đây là một cái đau và là một cái tang chung cho Đại đội 1. Hiện giờ xác họ vẫn c̣n kẹt giữa hai lằn đạn. - Mang "bà già 6O" của ḿnh và của Tam Hoàng ra bắn vào bên mặt, không được xử dụng M-79, M-16 bắn về phía trước, bắt đầu... Giêng điều động phân công sau khi quan sát trận địa. Chúng tôi nấp vào những tảng đá núi, gốc cây bắn trả lại địch. Tiếng của 2 khẩu đại liên tác xạ sao mà khoái lỗ tai lạ ! V́ địa thế rậm rạp không xử dụng được M-79, đó là cái ấm ức của tôi. Giêng ra lệnh: - Chuẩn bị lên, tiến lên. Chúng tôi đồng loạt hét xung phong, riêng Tam Hoàng nằm lại yểm trợ, Trung đội tôi rời vị trí ẩn núp, khum người xuống phóng về phía trước, Thiếu úy Giêng luôn miệng dặn ḍ: - Coi chừng "đồ chơi" nó gài ở phía trái Tiểu đội ông đó, ông Thọ. - Dạ biết, tôi dặn mấy đứa nó rồi. Chúng tôi chiếm xong mục tiêu sau hơn nửa giờ đọ súng. Địch chuồn lẹ bỏ lại 9 cái xác, vũ khí quân trang cùng những chiếc mum cối kè số 3O4 vất vưởng đó đây. - Đụ mẹ, bọn sao vàng - Thượng sĩ Thi, Trung đội phó chửi đổng. - Ḿnh ra sao ông Thi ? Giêng hỏi. - Thằng Hải ở Tiểu đội 3 tử trận, Sanh với Hạ sĩ Hiệp ở Tiểu đội 1 bị thương nhẹ. - Ông coi thu súng, tải xác và thương binh ḿnh về căn cứ. Tôi làm ṿng đai yểm trợ cho ông, nhanh nhé, nó sẽ phản pháo ḿnh đó. Thượng sĩ Thi đưa tay chào thượng cấp trước khi thi hành nhiệm vụ, ông già gân này thường tâm sự với em út rằng ông rất khoái cái vẻ b́nh tĩnh của chàng Thiếu úy kia khi lâm trận. Bắc quân thực sự pháo chúng tôi, từng chùm cối 82 thăm ḍ nổ chát chúa chung quanh ṿng đai, nhiều quả nổ gần vị trí làm đất đá bay rào rào. Thượng sĩ Thi báo máy đă về đến căn cứ an toàn. Hơn 4 giờ chiều, Trung đội mới được lệnh rút về đồi tiền đồn. Riêng Tiểu đội 2 chúng tôi phải thu xếp sang nằm ở một ngọn đồi khác để làm ra đa cho Trung đội. Tôi chỉ kịp ăn vội mấy muỗng cơm để có th́ giờ mang "đồ chơi" ra gài chung quanh Tiểu đội trước khi trời tối. Hố cá nhân có sẵn rồi, chỉ chờ bạn bè sữa chữa lại chút ít thôi. Địch bắt đầu pháo vào căn cứ, tiếng "đề pa" vang đều bốn phía, tôi phân biệt được từng loại, có cả pháo 13O ly, ít ra cũng có hơn một Tiểu đoàn Pháo binh địch, riêng những khẩu không giật 75 và 82 đặt trên các cao điểm nhằm bắn vào công sự nổi của căn cứ...từng chuỗi tiếng nổ rền lên, tiếng xè xè của hỏa tiễn 122 ly bay... Trung sĩ Thọ khoát tay bảo: - Xuống hố, đêm nay phải thức hết đấy, tiết kiệm lựu đạn nhé, thấy "nó" mới chơi, đừng phí. Trời sụp tối, tôi thấy được những cụm lửa lấp lóe do đạn pháo của địch chạm vào đồi nổ bùng lên. Pháo binh của ta ở Cùa bắt đầu xạ yểm trợ, nhưng v́ quá nhiều ổ pháo địch do đó không được hiệu quả cho lắm. - Nó đang xung phong lên Tiểu đoàn đấy, tiên sư nhà chúng mày ! Cái màn "pháo trước đánh sau" này cũ rích mà cứ làm hoài, quan sát xung quanh vị trí của ḿnh nghe. Thọ nói. Tôi chồm lên hố, mở banh mắt ra cố t́m một vật di động, nhưng không, chỉ toàn những thân cây bị phạt ngọn chết khô im ĺm dưới ánh sáng của hỏa châu. Quả M-67 trong tay đă mở chốt an toàn chính, chỉ đợi dịp xử dụng hợp lư, bọn Việt cộng chê cái chốt này hay chưa phát hiện ra ? Bên kia đồi, tiếng hô "Lính Thủy Đánh Bộ, hàng sống chống chết" rền lên. Trả lời lại là những loạt tiếng nổ chát chúa của M-67, tiếng hụ của khẩu M-79 liên thanh đặt trên đỉnh đồi. Chúng tôi c̣n nghe được tiếng ban lệnh của các cấp chỉ huy ta và địch. Cuộc chiến diễn ra hơn một tiếng đồng hồ, có lẽ địch tràn lên nhiều lần nhưng đều bị đánh bật trở lại. Tiếng ḥ hét thưa dần, nhường lại cho tiếng rít của đại liên 6O và M-16 bắn truy đuổi. Đợt tấn công thử lửa đầu tiên của Bắc quân đă bị bẻ găy ! Địch tiếp tục phá cầm canh, Trung sĩ Thọ quả quyết là đợt thứ hai sẽ bắt đầu khi gần sáng và trời sương mù thế này th́ trực thăng không thể tải thương, tiếp tế, ngay cả phản lực cũng phải khó khăn lắm mới dội bom yểm trợ được... Chúng tôi lấy nước đổ vào gạo sấy, cả Tiểu đội 8 mạng thèm thuốc rỏ dăi ! Làm sao mà hút được vào lúc ban đêm, đó là điều cấm kỵ mà ai đă từng ăn cơm nhà binh đều biết cả. Quả như lời tiên đoán của Trung sĩ Thọ, địch lại tấn công thêm một đợt nữa vào khoảng 5 giờ sáng. Cùng ḥ hét táo tợn đúng theo sách vở cũ, cũng pháo phủ đầu... Nhưng mặc kệ chúng, các Cọp Biển cứ tảng lờ, đợi cho chúng xuất hiện lố nhố ở "vùng đất cấm" là bấm Clay-more ngay. Khoảng 3O giây sau là bồi thêm mấy loạt M-67 nữa, kỹ thuật chống biển người là vậy. Bắc quân ôm hận hoài mà vẫn cứ ngu ! Địch lại thua thêm một keo nữa. Rạng sáng, khi mà màn sương bao quanh các đỉnh đồi tan dần dưới ánh nắng ấm áp của mặt trời cũng là lúc Bắc quân đổi chiến thuật mới. Chúng dùng tất cả các loại súng không giật bắn vào những hầm nổi và những nơi mà chúng nghĩ là có đặt vũ khí cộng đồng của Tiểu đoàn. Một công sự nổi được xây bằng bao cát rất chắc chắn và đẹp mắt của tốp quân nhân Mỹ khoảng 6 người (có lẽ là truyền tin) bị bắn sập, hẳn là họ kẹt lại trong ấy ? Trực thăng mấy lần định đáp xuống nhưng không thành công v́ hỏa lực pḥng không của địch như đan lưới, phản lực cơ cũng không thể yểm trợ ở tầm mức gần. Lợi dụng thời điểm này, một toán địch ḅ lên với dự tính bất ngờ đột kích, chọc thủng pḥng tuyến của ta. Bên này đồi, Tiểu đội chúng tôi thấy rơ điều đó, v́ khoảng cách không đầy 2OO mét, Trung sĩ Thọ lập tức cắt 2 người sang Trung đội để báo cáo ngay những sự kiện này về Tiểu đoàn. Chốc sau họ quay trở về cùng với tổ đại liên cở Trung đội, Thọ ngạc nhiên hỏi: - Ủa, sao lại vác "bà già" qua đây ? Hạ sĩ Thành, tổ trưởng quệt mồ hôi trán đáp: - Bắn bia, được cơ hội bắn "bia thịt" bỏ qua rất uổng ! Đâu tụi nó tập trung chỗ nào ? Thọ chợt hiểu, anh dẫn Thành đến một hố tác chiến trông qua sườn Động Toán, chỉ rơ những điểm tập trung của địch: -Bắn vào đó là chắc ăn, mày c̣n nhận thêm lệnh ǵ của thẩm quyền nữa không Thành ? - Bắn tiêu diệt nó và chỉ điểm luôn cho Tiểu đoàn thọc M-79 xuống, đó là lệnh của Đại bàng. Thành bắt đầu xiết c̣, có mấy cái xác rơi lộn ngược xuống từ bên kia đồi. - Tiếp, tiếp, kết quả lắm. Thọ reo lên. Thành bậm môi, mắt anh nheo lại, anh ung dung thi hành nhiệm vụ của ḿnh, sự b́nh tĩnh của anh tạo thêm được kết quả khả quan. Toán Bắc quân bên kia bắt đầu nhớn nhác rồi thối lui trở lại t́m chỗ nấp. Tiếp theo, từng chùm M-79 trên đồi thọc xuống nơi Thành vừa bắn. Tôi tưởng tượng đến những khuôn mặt ngơ ngác của địch v́ bị tưới đạn từ sau lưng mà buồn cười. Có lẽ họ chẳng hiểu đạn này xuất phát từ đâu. Bảy Gà, bạn cùng Tiểu đội ngồi ở hố kế cận vừa ném cho tôi điếu Bastos mới đốt vừa nói: - Phải chi "em mười sáu" bắn được như vậy tao cũng dự phần. Kế hoạch đột kích của Bắc quân bị hỏng, nhưng cũng từ giờ phút ấy họ đă phát hiện ra vị trí của chúng tôi. Chúng pháo liên tiếp mấy quả 82 giữa đỉnh đồi sau khi Hạ sĩ Thành vác đại liên trở về Trung đội, những quả khác nổ chát chúa ṿng quanh đồi. Tiếng Thọ hét ḥa lẫn với tiếng rơi rào rào của đất đá: - Coi chừng chúng nó ḅ lên sau khi pháo. Chúng tôi biết điều đó và chuẩn bị sẵn khá lâu, chả thấy ma nào dẫn xác đến nên chúng tôi quyết định dùng cơm "tại hố", những muỗng cơm sấy trộn thịt hộp sao mà ngọt ngào lạ. Nhưng tôi không có th́ giờ thưởng thức lâu, sau mấy ngụm nước tôi đưa hai ngón tay lên môi ra dấu xin thuốc Thọ, anh lắc đầu chỉ tay về hướng chúng tôi đặt ba lô. Tôi leo ra khỏi hố phóng nhanh về phía Thọ chỉ, cho tay vào trong ba lô của anh lấy vội mấy gói thuốc cho vào túi. Chưa kịp nhỏm dậy tôi nghe tiếng đề pa của không giật 75 ở phía trước mặt, tôi chồm lên phóng cật lực về hố cá nhân đồng lượt với tiếng hét của Thọ: - Nhanh lên, nó bắn... Người tôi vừa rơi ṭm xuống hố, đầu va vào bờ thành đau điếng th́ một tiếng nổ nhói ngực về phía mấy chiếc ba lô. Tiếp theo một tiếng nữa sát mé hố của tôi, mắt tôi nổ đom đóm, tai ù đi hơn phút sau mới b́nh thường trở lại. Tôi phủi đất bụi bám trên người vừa quan sát đồng đội hai bên hố, Bảy Gà trố mắt ái ngại nh́n tôi: - Có sao không ? Nó muốn nhảy lên khỏi hố để đến với tôi. Tôi thật sự xúc động, có nguy hiểm mới thấm thía t́nh đồng đội. Tôi khoát tay la lên: - Khỏe, đừng lên, đến lượt mày bây giờ. Nó đang "canh me" ḿnh kỹ lắm đó ! Tôi ném cho nó bao thuốc lá c̣n giữ: - Chia nhau hút, tao c̣n nữa. Bảy Gà cười h́ h́: - Y hệt như phim Combat, mày cũng lẹ gị đó chớ. Thật ra tên của nó là Nguyễn Văn Bảy, cái tên giản dĩ và dễ nhớ. Phần đông đồng bào 6 tỉnh miền Tây hay theo thứ tự, vai vế của những đứa con trong gia đ́nh mà đặt tên luôn cho họ. Chẳng hạn như: Lê Văn Sáu, Bùi Văn Tám hoặc Tạ Văn Ba... Ngày Bảy chân ướt chân ráo về Tiểu đội, điểm đặc biệt làm mọi người chú ư đến là không chịu ăn thịt gà tây đóng hộp. Hỏi tại sao th́ gă phân trần rằng mấy lần gă bị nổi "phong" cùng ḿnh v́ ăn cái món Turkey này . Do đó danh từ Bảy Gà Lôi được đặt cho gă, lần lựa chữ Lôi được bỏ đi cho gọn. Ấy vậy mà có ai ngờ được là nghệ sĩ tính lại tiềm tàng trong tâm hồn gă, tôi khám phá ra điều này khi Tiểu đoàn hành quân ở Gio Linh. Đêm ấy Đại đội được nghỉ xă hơi ở căn cứ C2 , trời lạnh buốt, sau ca gác đầu Bảy ḷ ḍ đến hầm tôi, gă nháy cho tôi thấy hai chai rượu Mỹ c̣n được phần tư. - Ở đâu mày có món này vậy ? Tôi hỏi. Bảy oang oang: - Tao mua lại của dân ngoài làng hồi chiều, nài nỉ hoài họ mới bán. Loại này nhẹ thôi, mày có ǵ nhậu không ? Tôi kéo nó luôn vào hầm: - Nhỏ lại một chút, chưa uống mà mày lớn tiếng như vậy, chốc nữa chắc mày loạn lên quá. Ông Thi mà nghe được th́ phiền lắm đó. - Có bi nhiêu đây chỉ đủ để làm ấm ḷng tao với mày thôi, c̣n say sưa th́ phải thêm chai nữa. Tôi mở một hộp B2: - Đưa cay với Chocolate nghe mậy ? Bảy gật đầu tiếp: - Theo tao nghĩ, tráng sĩ th́ cần phải có rượu. Rượu xử dụng đúng lúc, đúng chỗ nó sẽ nung nấu thêm tinh thần người lính, mày có nghe mấy câu thơ cổ này chưa ? Tôi ngạc nhiên hỏi: - Thơ ǵ ? Bảy cầm chai rượu tu một hơi, gă khà khà rồi ngâm nga: Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi Dục ẩm tỳ bà mă thượng thôi Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu Cổ lai chinh chiến kyủ nhân hồi. Tôi thích thú buộc miệng: - Hay quá ! - Hồi c̣n ở Rừng Cấm, tao lượm được hai câu thơ ghi trên bao thuốc lá như sau: Sức nào mang nổi ngh́n cân Trai nào sánh được Thủy thần Mũ Xanh. Tao rất khoái, tao học thuộc ḷng và đêm nào cũng suy nghĩ t́m hai câu khác sao cho tương xứng, nhưng đầu óc mù mịt quá. Mày t́m thử coi. Tôi gật đầu: - Ừ, nhưng tao cần phải có thời gian chứ. Hai thằng bù khú với nhau tới khuya Bảy mới chịu về hầm. Sáng ra gă đến sớm dựng tôi dậy, tôi gắt: - Mày làm cái tṛ ǵ vậy ? - Đừng nóng, tao đă t́m ra được hai câu thơ rồi. Mày có muống nghe không ? Chẳng đợi tôi trả lời, gă đọc luôn: -Mănh Hổ, Ḱnh Ngư tung hoành núi, biển Thủy Quân Lục Chiến ngang dọc sông hồ. Tôi nh́n gă thán phục: - Mày siêu lắm đó Bảy Gà, chắc đêm rồi mày thức trắng để suy nghĩ chứ ǵ ? - Ừ, tao chỉ ngủ được khoảng hai tiếng sau khi t́m ra hai vế này. Tôi với gă chơi thân với nhau từ đó. Địch bắt đầu tấn công vị trí chúng tôi và cả Trung đội, chúng dùng thượng liên và súng không giật bắn phủ đầu ào ạt để cho đồng bọn di chuyển dần lên trên rồi bất th́nh ĺnh chúng ngưng tác xạ để đồng bọn ở lưng đồi ḥ hét xung phong. Tiểu đội tôi nằm tiền đồn ngoài hướng có đường ṃn nối liền với Trung đội, xung quanh đối dốc đều nghiêng hơn 6O độ. Do đó khi tấn công, địch với trang phục màu xanh cài lá ngụy trang, đạn đeo trước ngực, AK vắt veủo ngang hông, phải khó khăn di chuyển từ gốc cây này qua gốc cây khác. Nhiều tên trong lúc di chuyển trợt chân té lăn lông lốc xuống phía dưới. Tiếng M-67 và Claymore đă nổ ở hướng của tôi. Bảy Gà bên cạnh th́ đề pa bằng lựu đạn. Trời vào buổi trưa nên quan sát rất rơ, tôi bắn dặm mấy quả khá chính xác và các điểm xuất phát của địch rồi lại xoay qua bắn yểm trợ cho các bạn. Mọi người trên đồi ít xử dụng súng, chỉ đợi địch đến vừa tầm tay là tung lựu đạn. Lựu đạn ở đây được đơn vị trấn thủ trước chúng tôi trữ lại rất nhiều. Mặc dù bị thiệt hại vài tên, địch vẫn xông lên được và ném Bêta rải rác quanh đồi. Các bạn tôi phải dùng M-16 mới bắn tỉa được những tên này, chúng lại nấp vào gốc cây bắn trả nhưng chẳng dám ḅ lên nữa. Cuộc chiến dằng dai cho đến chiều tiếng súng mới êm dần, mùi thuốc súng khét lẹt cộng với mùi tanh tưởi của những tử thi Bắc quân nằm trước mặt chúng tôi bốc lên. Tôi nh́n sang đồng đội, mắt người nào cũng đỏ, mặt họ khắc khổ hơn, nắng, mưa, sương, gió, mấy ngày căng thẳng h́nh như chưa làm họ mệt mỏi. Im tiếng chưa hẳn là địch thua, họ "hưu chiến giả" để chuẩn bị đánh đêm, lính trấn thủ chúng tôi lại bắt đầu làm cuộc đối phó mới. Trung sĩ Thọ ra lệnh tác xạ đồng loạt lên những điểm nghi ngờ có địch ẩn nấp, tiếp theo là ném lựu đạn vào các lùm bụi vừa tầm tay. Khi không c̣n tiếng súng bắn trả, chúng tôi biết là họ đă rút dần xuống đồi, tôi đặt súng xuống ngang đồi để đốt một điếu thuốc xả hơi. Mặt trời khuất dần dưới núi rừng trùng điệp. Đêm ấy, sương mù phủ dày đặc mọi phía, địch đă lơi nhịp pháo, thỉnh thoảng thọc sang đồi chúng tôi một quả 75. Trung sĩ Thọ điều động anh em đổi hố với nhau, tu sửa thêm cho chắc chắn. Tôi được chỉ định sang nằm ở phía đường ṃn, sau một cuộc giáp chiến, kinh nghiệm cho biết nơi nào cần được bố trí hỏa lực cho thích hợp và để tránh sự điều nghiên của địch. Thọ là con cáo già của chiến trường, anh trải qua nhiều năm trong quân ngũ, do đó anh đoán trước được địch muốn ǵ, lối tác chiến của từng đơn vị Cộng Sản. Đâu vào đó xong Thọ ḅ đến từng hố ân cần dặn ḍ anh em cố gắng, có thể địch lợi dụng trời tối mà tấn công mạnh hơn. Khoảng 2O giờ, một tràng bom dây nổ rền như sấm làm rung rinh mặt đất, một tràng nữa, tràng nữa...nổ tiếp theo. - B-52 ! Chúng tôi la lên. Thọ nói với một giọng nghiêm trọng: - Chuẩn bị đi, chúng nó sẽ kéo lên đánh liều mạng để tránh bom. Quả thật, sau nửa giờ ăn bom, qua ánh sáng chập chờn của hỏa châu những bóng ma trơi thất thểu, lố nhố kéo lên đồi. Họ mất đi cái veủ hăm hở lúc ban đầu, trước tấm thảm bom khủng khiếp đang trải dưới đồi những thân người này hy vọng sẽ t́m được cái sống ở phía trên cao, nếu có bị th́ cái chết cũng tương đối nhẹ nhàng nên họ hỗn loạn, xô bổ tranh nhau ḅ lên... Tiếng M-76 và Bêta lẫn lộn mọi phía, tôi không nhớ được tôi đă bắn đến trái đạn thứ mấy, chỉ biết từ trái sang phải 3 và "rờ tua" 3. Tiếng bom B-52 lại tiếp tục nổ long trời. Đêm về khuya, tiếng nổ lơi dần rồi im hẵn. Miệng tôi khô đắng, mí mắt nặng trĩu xuống, tôi tựa lưng vào thành hố lấy nước ra uống. Lúc này nếu được nằm ngửa người ra hẵn tôi sẽ ngủ ngon lắm, nhưng quân thù c̣n đang ŕnh rập đó đây, chợp mắt xuống là hiểm nguy sẽ đến cho ḿnh và đồng đội...Có 3 tiếng súng nổ ở phía đường ṃn, đó là mật hiệu của Trung đội, Thọ bắn trả lời rồi cùng với Quốc ḅ ra nhận lệnh, chốc sau họ trở lại, Thọ trầm giọng: - 15 phút thu xếp để di chuyển về Cùa, lệnh của Tiểu đoàn... Chính lúc này Thọ mới cho chúng tôi biết Bảy Gà đă chết, những lúc lâm trận Thọ thường tới lui đôn đốc và yểm trợ anh em. Khi phát giác ra Bảy Gà hy sinh, anh đă trám hố nó và chiến đấu luôn. Tôi đến mang thi thể Bảy lên, đặt nằm dài trên mặt đất. Khi cởi chiếc theủ bài của nó, tay tôi chạm phải những mảnh thịt nhày nhụa trước ngực bạn tôi... Cố dằn đi tiếng nấc, tôi vuốt mắt cho Bảy. Nó bị Bêta và chết trong lúc địch tràn lên, v́ không muốn chúng tôi giao động tinh thần nên Thọ dấu kín cho đến giờ chót. Đường về Cùa sẽ c̣n nhiều gian nan, Bắc quân chắc chắn nằm nhan nhản khắp nơi. Chúng tôi buộc ḷng phải mai táng đồng đội tại chỗ. - Thôi Bảy nhé, mày an nghỉ ở đây, đó là điều làm cho tụi tao đau ḷng không ít, nhưng tao biết hồn mày sẽ ngậm cười. V́ chả là mày hiểu và rất thích câu thơ "Cổ lai chinh chiến kyủ nhân hồi" sao ? Ḱa là Động Toán, ở đó vẫn c̣n nhiều anh hồn của đồng đội hy sinh như mày, mày sẽ không bao giờ cô đơn... Vĩnh biệt ! Chúng tôi chào mộ Bảy lần cuối trước khi xuống đồi. Nắng sớm xuyên qua cành lá rải lên trên đường những cụm hoa trắng sáng. Xa xa Động Toán ẩn hiện trong sương mờ, đơn vị tôi âm thầm di chuyển, tôi chợt bắt gặp hai câu thơ: "Mănh Hổ, Ḱnh Ngư tung hoành núi biển. Thủy Quân Lục Chiến ngang dọc sông hồ", được viết bay bướm trên vải ngụy trang nón sắt của Quốc, tôi hỏi nó: - Mày lấy cái này ở đâu vậy ? - Tao đổi nón với thằng Bảy lúc xuống đồi, kỷ niệm mà ! Trần Ngọc Nam - Một Cọp Biển Lữ Đoàn 147 và 258 TQLC Đổ Bộ Tử Chiến Ở Ven Biển Hải Lăng Vương Hồng Anh tổng hợp * Lược tŕnh t́nh h́nh chiến trường ở pḥng tuyến Mỹ Chánh vào Hè 1972: Trong tuần trước, chúng tôi đă lược tŕnh các cuộc giao tranh lớn giữa các đơn vị Thủy quân Lục chiến (TQLC) tại pḥng tuyến Mỹ Chánh trong ba tuần lễ đầu của tháng 5/1972. Như đă tŕnh bày, sau khi Sư đoàn 3 Bộ binh và các đơn vị tăng phái rút khỏi Quảng Trị vào đầu tháng 5/1972, lữ đoàn 369 TQLC đă lập ngay tuyến chận địch ở bờ Nam sông Mỹ Chánh trong khi chờ đợi bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 và bộ Tư lệnh Sư đoàn Thủy quân Lục chiến tái phối trí lực lượng để giữ khu vực gần địa giới hai tỉnh Quảng Trị-Thừa Thiên. Chiến trường ở tuyến Mỹ Chánh đă trở nên sôi động khi Cộng quân tập trung lực lượng tấn công vào các vị trí pḥng ngự của các tiểu đoàn 3,8 và 9 TQLC, bộ chỉ huy lữ đoàn 369 TQLC và các pháo đội của tiểu đoàn 3 Pháo binh TQLC vào hai ngày 21 và 22 tháng 5/1972. Những ngày kế tiếp, Cộng quân chuyển mũi dùi tấn công sang phía Tây-vùng trách nhiệm của lữ đoàn 258 TQLC. Trong ba ngày liền, CQ dàn trận tấn công giữa ban ngày nhưng đă trở thành mục tiêu cho Pháo binh và Không quân Việt Mỹ tiêu diệt bằng hỏa lực hùng hậu. * Cuộc đổ bộ vào bờ biển Hải Lăng và "Dăy phố buồn thiu": Trong khi trận chiến ở phía Tây thuộc khu vực trách nhiệm của lữ đoàn 258 TQLC c̣n đang sôi động, để tạo yếu tố bất ngờ nhằm triệt hạ lực lượng đối phương ở hướng Đông, bộ Tư lệnh Sư đoàn TQLC đă mở tiếp cuộc hành quân tại khu vực duyên hải quận Hải Lăng. Lực lượng chính là 3 tiểu đoàn 4,6,7 TQLC thống thuộc quyền điều động của lữ đoàn 147 TQLC. Theo kế hoạch, ngày 23 tháng 5/1972, toàn bộ tiểu đoàn 7/TQLC đă từ pḥng tuyến Mỹ Chánh di chuyển bằng quân xa đi về phía Nam để đến bến Tàu Tân Mỹ, cách Huế 5km đường chim bay về hướng Đông, từ đó được chở hải vận ra Hạm đội 7 ở ngoài khơi để chuẩn bị cuộc đổ bộ bằng đường biển. Theo phân nhiệm, tiểu đoàn này sẽ phụ trách tuyến ven biển, trong khi đó hai tiểu đoàn 4 và 6 TQLC được trực thăng vận đổ vào vùng có địa danh chiến sử "Dăy phố buồn thiu". Đúng 7 giờ 30 ngày 24 tháng 5/1972, cuộc hành quân khai diễn. Mở đầu, các pháo đội pháo binh, hải pháo và phi tuần không quân chiến thuật đă oanh kích với hỏa lực tối đa vào các mục tiêu tại các băi đổ bộ, trong khi đoàn tàu chở tiểu đoàn 7 TQLC c̣n cách bờ 3 cây số. Cùng thời gian này, hai tiểu đoàn 4 và 6 TQLC và các phi đoàn trực thăng Hoa Kỳ đă sẵn sàng tại băi bốc chuẩn bị nhập trận sau đó. Để dọn sạch các chướng ngại vật và triệt hạ hỏa lực pḥng không của Cộng quân quanh các khu vực đổ quân của TQLC, theo sự điều hướng của Ủy ban liên bộ Tham mưu Sư đoàn TQLC và Hạm đội 7 đặt trên chiến hạm chỉ huy USS Blue Ridge, phi vụ B-52 bay tới trải những thảm lửa xuống các băi đáp, lúc đó đoàn tàu đổ bộ c̣n cách bờ chưa đến 2 km. Khi B-52 vừa chấm dứt đợt oanh tạc, hai đợt tàu đổ bộ, mỗi đợt 40 chiếc cập băi đổ tiểu đoàn 7 TQLC lên các băi ấn định. Vừa đặt chân lên bờ, các Cọp Biển xung phong tiến chiếm các đồi cát cao, nhanh chóng tấn công các mục tiêu. Cộng quân bị tấn công bất ngờ nhưng vẫn cố bám giữ các công sự tác chiến chính để cầm chân tiểu đoàn 7 TQLC, kịch chiến đă diễn ra quanh các đồi cát khi các trung đội TQLC tràn lên tiến chiếm các cao địa. Với lối đánh tốc chiến, hơn 1 giờ sau, tiểu đoàn 7 TQLC đă làm chủ trận địa, đánh bật CQ ra khỏi vùng đồi cát ở phía Đông khu vực hành quân, hạ sát tại chỗ hơn 50 CQ, bắt sống 10 tù binh. Cùng lúc đó, tiểu đoàn 4 và 6 TQLC được trực thăng vận xuống khu vực giao điểm của hai hương lộ 555 và 602, một địa danh đă đi vào chiến sử với cái tên gọi "Dăy phố buồn thiu". Tại đây, trong thời gian từ 1965 đến 1972 đă xảy nhiều trận giao tranh ác liệt giữa lực lượng VNCH, đồng minh và các đại đơn vị CSBV, một số trận đánh đă được phóng viên các hăng thông tấn, truyền h́nh quốc tế tường tŕnh trong các bản tin và phóng sự về chiến trường Việt Nam. Trước tháng 7 năm 1954, tại địa danh chiến sử này đă xảy ra trận chiến kéo dài hơn 1 tuần lễ giữa lực lượng Nhảy Dù Pháp và trung đoàn 95 Việt Minh (CSVN). Trở lại với cuộc đổ quân ngày 24 tháng 5/1972, ngay khi vào vùng hành quân, TQLC đă đụng độ ngay với 1 đơn vị của trung đoàn 18 thuộc sư đoàn 325 CSBV, mà thành phần chủ lực đă rút trước đó. Do Cộng quân đă chiếm giữ khu vực này hơn một tháng nên đă tổ chức được hệ thống pḥng sự kiên cố với các cụm giao thông hào liên ḥa và các chốt chận đặt ở những vị trí yết hầu. Để triệt hạ được các cụm kháng cự của địch quân, các đại đội Thủy quân Lục chiến đă phải di chuyển và lưu động chiến, rồi tấn công bất ngờ theo mô thức dương Đông kích Tây. Đến ngày 30 tháng 5/1972, Thủy quân Lục chiến đă làm chủ nhiều vị trí trọng yếu tại khu vực giao điểm nói trên. Cuộc hành quân Sóng Thần 6-72 chấm dứt ngày 31/5/1972 sau khi 3 tiểu đoàn 4, 6 và 7 TQLC trở lại pḥng thủ tuyến Mỹ Chánh. * Cuộc đổ bộ ngày 6 tháng 6, 1972: Với những người lính Hoa Kỳ, Anh, Pháp trong lực lượng đồng minh của đệ nhị thế chiến th́ ngày 6 tháng 6 năm 1944 đă trở thành "Ngày dài nhất", ngày mà liên quân đổ bộ lên bờ biển nước Pháp để tấn công quân Đức đang chiếm giữ quốc gia này. C̣n với những người lính Cọp Biển tại pḥng tuyến Mỹ Chánh, ngày 6 tháng 6/1972 đă trở thành ngày lịch sử khi 4 tiểu đoàn Thủy quân Lục chiến vượt sông Mỹ Chánh để mở đầu cho một cuộc hành quân quy mô tái chiếm Quảng Trị. Mục tiêu đầu tiên của kế hoạch tái chiếm Quảng Trị do bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 vạch ra là các lực lượng VNCH phải kiểm soát được khu vực phía Bắc sông Mỹ Chánh cách bờ Nam sông Mỹ Chánh ít nhất là 5 km. Để thực hiện giai đoạn này, trung tướng Ngô Quang Trưởng đă giao trọng trách cho Sư đoàn Thủy quân Lục chiến làm lực lượng tiên phong. Khai triển kế hoạch của Quân đoàn 1, chuẩn tướng Bùi Thế Lân, tư lệnh Thủy quân Lục chiến đă cho tổ chức cuộc hành quân vượt sông Mỹ Chánh. Ngày 6 tháng 6/1972, 4 tiểu đoàn Thủy quân Lục chiến đă mở đầu cuộc hành quân Sóng Thần 8-72 bằng cuộc vượt sông Mỹ Chánh dưới sự yểm trợ của Không quân Việt Mỹ và pháo binh. Từ rạng sáng ngày 6 tháng 6/1972, oanh tạc cơ của Không quân Việt Mỹ đă dội bom vào các vị trí bắc Mỹ Chánh mà Thủy quân Lục chiến sẽ tiến đánh, sau đó Pháo binh VNCH đă bắn dồn dập vào các khu vực có dấu hiệu là Cộng quân đang trú đóng. Sau đợt oanh tạc của Không quân và đợt pháo dọn đường của Pháo binh VNCH, 4 tiểu đoàn Thủy quân Lục chiến đồng loạt tiến quân vượt sông Mỹ Chánh. Qua khỏi tuyến xuất phát, các đơn vị tiên phong đă đụng độ các toán tiền tiêu của Cộng quân. Giao tranh diễn ra quyết liệt. Các đại đội Thủy quân Lục chiến đi đầu đă tràn lên chiếm các vị trí trọng điểm để làm đầu cầu cho toàn đơn vị tiến lên. Gần trưa ngày 6/6/1972, cuộc tiến quân của Thủy quân Lục chiến đă gặp sự kháng cự mạnh của các trung đoàn Cộng quân, nhất là cánh quân tiến theo trục hương lộ 555 về phía Đông của Mỹ Chánh, thuộc địa phận quận Hải Lăng. Theo kế hoạch, tiến sau Thủy quân Lục chiến là các đơn vị Công binh, có nhiệm vụ thiết lập và sửa chữa cầu cống, để các chiến xa của các chi đoàn Thiết giáp tiến lên yểm trợ. Đến 18 giờ chiều ngày 6 tháng 6/1972, các cánh quân TQLC đă chiếm được các mục tiêu trọng điểm của cuộc hành quân. Theo báo cáo của trung tâm Hành quân Quân đoàn 1, tính từ ngày 12 tháng 5/1972 đến ngày 6/6/1972, trong ṿng 25 ngày, sư đoàn Thủy quân Lục chiến VNCH đă tổ chức 3 cuộc hành quân lớn vào khu vực hậu tuyến của Cộng quân: - Cuộc hành quân Sóng Thần 5-1972 với 3 tiểu đoàn của Lữ đoàn 369 Thủy quân Lục chiến tham dự, đă tấn công vào khu vực đóng quân của trung đoàn 66 Cộng quân. Kết thúc cuộc hành quân, thông tin t́nh báo chiến trường ghi nhận có trên 240 Cộng quân chết tại trận địa do hỏa lực phi pháo. - Cuộc hành quân Sóng Thần 6-72 khai diễn ngày 24/5/1972 với lực lượng chính là Lữ đoàn 147 tấn công từ hai mặt vào khu vực cận duyên gần địa giới của 2 tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên. Những cuộc hành quân nói trên mang tính chiến thuật, nhằm tấn công vào các hậu tuyến của các đơn vị Cộng quân và làm suy yếu khả năng của địch, c̣n cuộc hành quân Sóng Thần 8/72 mang tính chiến lược nằm trong kế hoạch tái chiếm thị xă tỉnh lỵ Quảng Trị-đă bị thất thủ vào đầu tháng 5/1972. Theo tài liệu tổng hợp, tính từ đầu tháng 5/1972 đến ngày 6 tháng 6/1972, tại mặt trận tỉnh Quảng Trị đă có trên 2,100 Cộng quân bị hạ sát tại trận địa, gần 1,100 vũ khí bị tịch thu và hơn 70 chiến xa của Cộng quân bị bắn cháy và bị "bắt sống" trong khi đang giao tranh. __._,_.___ __._,_.___ Lữ Đoàn 369 TQLC Đêm Sống C̣n Ở Bờ Sông Mỹ Chánh, Quảng Trị Vương Hồng Anh tổng hợp * Lữ đoàn 369TQLC tái phối trí lực lượng giữ tuyến Mỹ Chánh: Như đă tŕnh bày, ngày 1 tháng 5/1972, do t́nh h́nh tại mặt trận Quảng Trị càng xấu hơn nên vào buổi chiều cùng ngày, nên chiều ngày nói trên, lữ đoàn 369 TQLC đang hoạt động tại Mỹ Chánh, phía Nam tỉnh Quảng Trị, đă triệu tập một cuộc họp với các tiểu đoàn trưởng, các đơn vị trưởng yểm trợ, các cố vấn Hoa Kỳ của lữ đoàn, sĩ quan tham mưu để bàn kế hoạch ngăn chận CQ một khi Sư đoàn 3 BB và các đơn vị tăng phái rút quân khỏi tỉnh lỵ. Theo tài liệu của cựu đại tá Phạm Văn Chung, nguyên lữ đoàn trưởng lữ đoàn 369 TQLC, đối chiếu với tài liệu của cựu trung tá Trần Văn Hiển, nguyên trưởng pḥng 3 Sư đoàn TQLC, kế hoạch và diễn tiến trận chiến của các đơn vị thuộc lữ đoàn này được ghi nhận như sau: - Tiểu đoàn 2 TQLC khi có lệnh th́ tùy nghi tŕ hoăn chiến, đồng thời vận dụng sự yểm trợ hỏa lực để tiêu diệt tối đa địch quân tiến đến vùng được thiết kế sẵn. Khu vực hành động khẩn cấp của tiểu đoàn 2 từ phía Nam sông Mỹ Chánh đến cầu Ô Khe ở hướng Bắc, nhiệm vụ chính là làm chậm sức tiến của địch quân, ngăn chận không cho đối phương tấn công sườn phía trái của lữ đoàn, rồi pḥng thủ bờ Nam sông Mỹ Chánh cách Quốc lộ 1 khoảng 2 km kéo dài về hướng Tây. - Tiểu đoàn 5 TQLC khi có lệnh cấp tốc thiết lập vị trí cụm pḥng thủ theo bờ Nam sông Mỹ Chánh cách Quốc lộ 1 hai cây số về phía Đông kéo dài ra gần sát bờ biển. Vùng đồi cát trống trải ở phía Đông Nam Diên Sanh (quận lỵ quận Hải Lăng) cùng dăi cát sát bờ biển sẽ là vùng hỏa lực tập trung khi CQ tiến vào vùng này. - Tiểu đoàn 9 TQLC khi có lệnh th́ khai triển lực lượng chống cự, đoạn chiến, lui binh có kế hoạch theo trục Quốc lộ 1 từ bờ Bắc cầu Ô Khe rút về phía Nam sông Mỹ Chánh, cố gắng dụ địch lọt vào vùng mà hỏa lực yểm trợ được để Pháo binh hỏa tập gây thiệt hại tối đa cho CQ. - Tiểu đoàn 1 Pháo binh TQLC di chuyển cả 3 pháo đội về phía Nam sông Mỹ Chánh thiết lập vị trí, chuẩn bị đạn dược tối đa để sẵn sàng tác xạ. Trung đội Công binh do đại úy Cao Văn Tâm-tiểu đoàn phó-trực tiếp điều động chịu trách nhiệm giật sập cầu Mỹ Chánh khi có lệnh của bộ chỉ huy lữ đoàn. Để yểm trợ hữu hiệu cho các đơn vị thống thuộc, bộ chỉ huy lữ đoàn 369 đă phối hợp ban cố vấn Hoa Kỳ cùng đơn vị Pháo binh thiết kế ngay các phóng đồ hỏa lực gồm các loại yểm trợ từ không quân chiến lược B 52, không quân chiến thuật, hải pháo từ hạm đội 7. Trước khi kết thúc buổi họp, đại tá Chung hướng về thiếu tá Nguyễn Kim Để và nói: Nhiệm vụ của tiểu đoàn anh khá nặng, cố gắng bắn cháy hàng chục chiến xa địch đi, tôi hứa sẽ đề nghị lên trung tướng thăng cấp trung tá cho anh... Thiếu tá Để cười trả lời: Đại Bàng cứ yên tâm. Ngay sau buổi họp, tất cả các đơn vị kể cả bộ chỉ huy lữ đoàn, ban cố vấn được lệnh chỉ giữ lại quân dụng nhẹ nhàng mang theo người được và thực sự hữu ích cho hoạt động tác chiến, tất cả quân dụng khác được tập trung di chuyển về Pḥ Trạch, quận lỵ quận Phong Điền, quận cực Bắc của tỉnh Thừa Thiên. Tại đây, bộ chỉ huy lữ đoàn đặt trạm tiếp vận cho các đơn vị và trạm trung chuyển truyền tin giữa bộ chỉ huy hành quân của lữ đoàn và bộ Tư lệnh Sư đoàn TQLC. Cũng trong chiều ngày 1 tháng 5/1972, các đơn vị pḥng thủ tại tuyến tỉnh lỵ Quảng Trị đă triệt thoái về hướng Nam. Trong cuộc rút quân, các tiểu đoàn thống thuộc lữ đoàn 147 TQLC và vài đơn vị bộ chiến cố gắng giữ đội h́nh giữa các hỗn loạn của đoàn người di tản, cuối cùng các đơn vị này đă tiến được về gần Chi khu Hải Lăng. Với sự yểm trợ của lữ đoàn 1 Kỵ Binh, các tiểu đoàn TQLC thuộc lữ đoàn 147 và Biệt động quân thuộc liên đoàn 1, 4 và 5 đă đánh bật được các đơn vị CQ chốt chận trên Quốc lộ 1. Tối ngày 1 tháng 5/1972, các đơn vị VNCH nói trên đă chiếm giữ một số vị trí trọng điểm để đóng quân qua đêm để sáng ngày 2 tháng 5/1972, tiếp tục tiến về phía Nam sông Mỹ Chánh, nơi lữ đoàn 369 TQLC đang nỗ lực lập tuyến chận địch. * Đêm sống c̣n của lữ đoàn 369 TQLC: Trưa ngày 2 tháng 5/1972, Cộng quân áp lực nặng ở phía Bắc Mỹ Chánh sau khi lực lượng VNCH triệt thoái về phía Nam. Đoán biết CQ sẽ tấn công để tràn ngập tuyến Mỹ Chánh, đại tá Phạm Văn Chung, lữ đoàn trưởng, đă ra lệnh cho các đơn vị bắt đầu thi hành kế hoạch như đă định. Các đơn vị của lữ đoàn đoàn chỉ có 6 tiếng đồng hồ trong chiều cùng ngày để khai triển đội h́nh trước khi trời tối. Ba tiểu đoàn 2, 5 và 9 TQLC phải xoay hướng pḥng ngự từ Tây sang Đông, vừa đánh, vừa di chuyển vào vị trí mới dưới trận mưa pháo và áp lực bộ binh của địch quân. Theo ghi nhận của đại tá Chung, đêm 2 rạng ngày 3 tháng 5/1972 là đêm "sống c̣n" của lữ đoàn 369 TQLC. Suốt đêm, qua sự liên lạc của cố vấn theo yêu cầu của bộ chỉ huy lữ đoàn, các phi cơ C130 Specter Gunship có gắn đại bác 105 ly và C47 "Rồng phun lửa" được gọi đến để yểm trợ hỏa lực từ trên không cho tiểu đoàn 2 và tiểu đoàn 9 TQLC. Cùng lúc đó, hải pháo từ các chiến hạm trên Hạm đội 7 Hoa Kỳ đă tác xạ liên tục tạo một hàng rào hỏa lực để làm tê liệt mọi hoạt động tấn công của CQ vào điểm thời gian nguy kịch nhất. Đêm 2 tháng 5/1972, hỏa châu sáng rực vùng hoạt động của lữ đoàn 369 TQLC giúp các chiến binh Cọp Biển quan sát được các hoạt động và di chuyển của địch quân. Để khống chế chiến trường, Cộng quân đă tập trung tối đa hỏa lực pháo binh tác xạ liên tục vào các vị trí của các tiểu đoàn 2, 5 và 9 TQLC. Theo ghi nhận của các cố vấn Mỹ, chưa bao giờ họ bị những trận pháo dữ dội như đêm đó, trong báo cáo của thiếu tá Bob Sheridan-cố vấn lữ đoàn gởi cho bộ Tư lệnh TQLC Hoa Kỳ cũng đă nhắc đến trận mưa pháo của CQ với nội dung như sau: Lữ đoàn chưa bao giờ bị những trận pháo nặng nề tàn phá như vậy. Chúng tôi tưởng như trái đất tan ra từng mảnh chung quanh. Xe cộ, hầm hồ, súng ống đang bị phá hủy. Chúng tôi tự hỏi không biết c̣n ai sống mà chiến đấu nữa không? Điều mà tất cả có thể làm được lúc bấy giờ là moi sâu thêm hầm hố cá nhân của ḿnh... 4 giờ sáng ngày 3 tháng 5/1972, đúng như ước đoán của vị lữ đoàn trưởng, tiểu đoàn 2 và 9 TQLC bắt đầu bị các đơn vị tiền phong của CQ tấn công. Nhận được khẩn báo, đại tá Chung ra lệnh cho tiểu đoàn 2 của trung tá Nguyễn Xuân Phúc theo kế hoạch thi hành, liên lạc hàng ngang, hàng dọc để được yểm trợ hỏa lực đúng như kế hoạch của bộ chỉ huy lữ đoàn. Cùng vào lúc đó, tiểu đoàn 9 TQLC của thiếu tá Nguyễn Kim Để cũng báo cáo là nghe được nhiều tiếng động của chiến xa CQ đang tiến lại gần. Khoảng 5 giờ 30 sáng 3/5/1972, tiểu đoàn trưởng Nguyễn Kim Để báo cáo với Cao Bằng (danh hiệu truyền tin của đại tá Phạm Văn Chung-lữ đoàn trưởng 369 TQLC): một trung đội của tiểu đoàn 9 TQLC đă bắn cháy 2 xe tăng CQ gần vị trí pḥng ngự khoảng hơn 100 thước. Với chiến công này, tinh thần binh sĩ lên cao v́ chính tay các Cọp Biển đă hạ chiến xa của CQ bằng hỏa tiễn cá nhân M 72. Từ 4 giờ đến rạng sáng, trận chiến diễn ra khốc liệt trên toàn cụm tuyến Mỹ Chánh. Khoảng 6 giờ sáng, bộ chỉ huy lữ đoàn ra lệnh cho các phi cơ C 130 Specter Gunship và C 47 Rồng phun lửa rời vùng để cho các phi đội chiến thuật, pháo binh và hải pháo tự do hoạt động. Cũng vào rạng sáng 3/5/1972, tiểu đoàn 5 TQLC báo cáo thấy chiến xa và thiết xa lội nước PT 76 của CQ xuất hiện trên dải cát phía Đông quận lỵ quận Hải Lăng ra đến gần biển. Liền sau đó, các phi tuần không quân chiến thuật đă được điều động đến. Dưới sự điều hướng tác xạ của thiếu tá Hồ Quang Lịch, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 5 TQLC, và thiếu tá Don Price cố vấn tiểu đoàn, các phi cơ chiến thuật đă dội bom nặng vào đội h́nh của đoàn chiến xa CQ ở khu vực nói trên. Trở lại với trận chiến ở tuyến tiểu đoàn 9 TQLC, khoảng 10 giờ 30 sáng, tiểu đoàn trưởng Nguyễn Kim Để báo cáo có hơn 20 chiến xa CQ bị các tổ chống chiến xa trang bị M 72 và không quân chiến thuật bắn cháy, ngay trước tuyến bố trí của các đại đội thuộc tiểu đoàn này. Trận chiến lại tiếp tục, các đại đội của tiểu đoàn 9 và tiểu đoàn 2 luôn luôn bị các đơn vị bộ binh CQ bám sát nên muốn đoạn chiến lui quân theo kế hoạch đă dự tính mà vẫn chưa thực hiện được. Cuối cùng, bộ chỉ huy lữ đoàn áp dụng chiến thuật tạo hàng rào hỏa lực sát pḥng tuyến của các tiểu đoàn, theo đó, mọi hỏa lực yểm trợ thay nhau tác xạ liên tục để cản địch, tạo khoảng thời gian cần thiết cho tiểu đoàn 2 và tiểu đoàn 9 TQLC đoạn chiến, lui quân về phía Nam sông Mỹ Chánh. 3 giờ chiều, hai tiểu đoàn TQLC lui binh theo kế hoạch, đến 5 giờ chiều th́ tất cả các đơn vị của lữ đoàn đă về được phía Nam sông Mỹ Chánh. Ngay sau đó, đại tá Chung ra lệnh cho đại úy Tâm, tiểu đoàn phó Công binh TQLC, điều động trung đội Công binh phá sập cầu Mỹ Chánh. Lữ đoàn trưởng 369 TQLC nói với tiểu đoàn phó Công binh: - Nếu cầu không sập mà để VC sử dụng th́ cậu đi luôn đừng về gặp tôi nữa. Để cho chắc ăn, đại úy Tâm đă vừa cho châm xăng vừa cho đặt chất nổ, nhiều chân cột của cầu gỗ Mỹ Chánh bị cháy gần tới sát mặt nước... Từ đó, ranh giới để cho Không quân Việt-Mỹ oanh kích tự do được ấn định lại từ 1 cây số Bắc sông Mỹ Chánh trở ra. __._,_.___ Tướng Trưởng và Lữ Đoàn 369 TQLC Tại Tuyến Thép Mỹ Chánh Vương Hồng Anh tổng hợp Tổng lược t́nh h́nh chiến sự tại pḥng tuyến Mỹ Chánh trong 3 ngày đầu tháng 5/1972 Như đă tŕnh bày, sau khi Sư đoàn 3 Bộ binh và các binh đoàn tăng phái triệt thoái khỏi Quảng Trị vào ngày 1 tháng 5/1972, Cộng quân đă áp lực nặng lên tuyến pḥng thủ của lữ đoàn 369 Thủy quân Lục chiến ở Mỹ Chánh ở phía Nam, cách thị xă Quảng Trị khoảng 15 kn đường chim bay. Ngay từ chiều ngày 1/5/1972, bộ chỉ huy lữ đoàn 369 TQLC đă có cuộc họp khẩn cấp để bàn kế hoạch ngăn chận CQ tại tuyến Mỹ Chánh. Lực lượng chính của lữ đoàn là tiểu đoàn 2, tiểu đoàn 5 và tiểu đoàn 9 TQLC. Từ tối 2 tháng 5/1972, Cộng quân đă tấn cộng cường tập vào tất cả các vị trí trọng yếu của lữ đoàn này. Sáng ngày 3 tháng 5/1972, được sự yểm trợ của Không quân Việt-Mỹ, các đơn vị của lữ đoàn 369 TQLC đă đẩy lùi được các đợt tấn công bằng chiến xa và bộ binh CQ. Riêng tại tuyến chiến đấu của tiểu đoàn 9 TQLC, các tổ chống chiến xa bằng M 72 của tiểu đoàn và Không quân chiến thuật đă bắn hạ hơn 20 chiến xa địch quân. Chiều ngày 3 tháng 5/1972, theo kế hoạch của bộ chỉ huy lữ đoàn, các tiểu đoàn TQLC thống thuộc đă rút về phía Nam sông Mỹ Chánh và lập tuyến pḥng thủ dọc theo bờ sông từ Đông lên đến núi ở phía Tây. Trước khi Quân đoàn 1 khởi động cuộc tổng phản công tái chiếm Quảng Trị th́ pḥng tuyến Mỹ Chánh trở thành tuyến đầu của QL/VNCH ngăn chận CSBV. * Câu chuyện giữa Cố vấn Hoa Kỳ và Lữ Đoàn Trưởng 369/TQLC tại bờ Nam sông Mỹ Chánh: Sau khi cụm tuyến Quảng Trị bị vỡ, các sĩ quan cố vấn Hoa Kỳ cạnh các đơn vị TQLC đă tỏ ra lo ngại về những tổn thất kế tiếp cho các tiểu đoàn và lữ đoàn Cọp Biển, nhưng khi chứng kiến sự chiến đấu với đầy quyết tâm của lữ đoàn 369 TQLC tại Mỹ Chánh, họ đă yên ḷng và t́m cách để yểm trợ thật hữu hiệu cho các đơn vị TQLC trong nỗ lực chận đứng cuộc tiến quân về hướng Nam của các trung đoàn CSBV. Theo tài liệu của cựu đại tá Phạm Văn Chung, nguyên lữ đoàn trưởng lữ đoàn 369 TQLC, vào lúc 8 giờ sáng ngày 3 tháng 5/1972, trong khi CQ ngớt pháo kích, thiếu tá Bob Sheridan cố vấn lữ đoàn với vẻ mặt nghiêm trang đến gặp vị lữ đoàn trưởng và hỏi: - Sir, mọi người đều bỏ lùi về phía Nam hết, c̣n lữ đoàn ḿnh th́ sao ? Đại tá Chung trả lời: - Lữ đoàn 369 TQLC là một lữ đoàn giỏi, chúng ta không đi đâu hết, với sự yểm trợ hỏa lực của các anh, chúng tôi sẽ ngăn chận địch tại đây, không một tên VC nào có thể qua sông này được. - Sir yên tâm tôi có thể nói với Sir rằng hôm nay Sir có trong tay một hỏa lực mạnh nhất vùng Đông Nam Á. - Anh nói ǵ tôi không hiểu? - Tôi vừa nhận được lệnh là tất cả 30 phi vụ B 52, tất cả Không quân chiến thuật ngoài hạm đội 7, các căn cứ bên Thái Lan và tất cả hải pháo dưới tàu ngày hôm nay Sir là cấp chỉ huy được ưu tiên số 1. Vậy muốn đánh đâu xin cho tôi rơ. Nhận được sự yểm trợ hỏa lực mănh liệt như vậy, lữ đoàn 369 nhanh chóng chọn ngay khoảng 20 mục tiêu cho B 52 oanh tạc như: các vị trí nghi ngờ là kho tiếp vận, điểm trú quân của CQ, các cơ sở chỉ huy cấp bộ cao của đối phương quanh khu vực gần Quốc lộ 1 phía Bắc sông Bến Hải, cùng các mục tiêu khu vực sát Quốc lộ 9 (từ Đông Hà lên đến Lào), cửa ngơ chuyển quân của CSBV từ đường ṃn Hồ Chí Minh (trong địa phận Lào) xuống các đỉnh cao ở phía Tây Quảng Trị. Không quân chiến thuật được tự do đánh phá tất cả các mục tiêu di động. Các phi công được tự do không kích, oanh tạc khi phát hiện có sự di động dưới đất mà không cần phải liên lạc hỏi lại bộ chỉ huy hành quân ở khu vực mà họ tăng phái, ngoại trừ các làng mạc, thị xă giới hạn từ bờ Bắc sông Thạch Hăn đến sông Thạch Hăn. Từ phía Nam sông Thạch Hăn đến cầu Ô Khe, Không quân chiến thuật oanh kích theo yêu cầu của đơn vị bạn dưới đất và có sự liên lạc trên tần số không-lục để điều chỉnh và hướng dẫn mục tiêu. * Trung tướng Ngô Quang Trưởng, Đại tá Phạm Văn Chung và Lữ Đoàn 369/TQLC: Ngày 3 tháng 5/1972, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đă kư sắc lệnh bổ nhiệm trung tướng Ngô Quang Trưởng, tư lệnh Quân đoàn 4, giữ chức vụ tư lệnh Quân đoàn 1 thay thế trung tướng Hoàng Xuân Lăm. Tiếp đó, ngày 4 tháng 5/1972, Tổng thống Thiệu bổ nhiệm đại tá Bùi Thế Lân, tư lệnh phó Sư đoàn TQLC, giữ chức tư lệnh Sư đoàn này thay thế trung tướng Lê Nguyên Khang (24 ngày sau đại tá Lân được vinh thăng chuẩn tướng). Ngay sau khi nhận chức, trung tướng Trưởng đă bay thị sát chiến trường ở khu vực bờ Nam Mỹ Chánh. Theo lời kể của đại tá Phạm Văn Chung, trung tướng Trưởng đă bất thần đáp trực thăng xuống ngay bộ chỉ huy nhẹ của lữ đoàn 369, lúc đó đại tá Chung đang bận áo thun do trời quá nóng, ông không kịp chào đón vị tư lệnh Quân đoàn 1 theo đúng nghi thức quân cách. Đại tá Chung chào tướng Trưởng và xin lỗi v́ không biết trước nên không tiếp đón nghiêm chỉnh. Trung tướng Trưởng vui vẻ gật đầu, sau đó vị tân tư lệnh Quân đoàn 1 yêu cầu đại tá Chung tŕnh bày t́nh h́nh và diễn tiến các sự kiện đă xảy ra sau khi Sư đoàn 3 BB và các đơn vị tăng phái triệt thoái khỏi Quảng Trị. Đại tá Chung đă thuyết tŕnh cặn kẽ và cũng xin lỗi về sự thay đổi về chiến thuật trong ba ngày vừa qua mà không được lệnh của Quân đoàn, từ kế hoạch chuyển quân từ hàng dọc để phối trí thành hàng ngang như hiện nay, đồng thời vị lữ đoàn trưởng 369 TQLC cũng tŕnh bày lư sao v́ sao ông đă làm như vậy. Trung tướng Trưởng khen đại tá Chung: Anh làm vậy rất đúng. Sau đó, vị tư lệnh Quân đoàn 1 hỏi lữ đoàn trưởng lữ đoàn 369 TQLC: - Anh có thể nghĩ rằng ḿnh có thể giữ được tại đây không? Đại tá Chung trả lời: Thưa trung tướng, chắc chắn ḿnh có thể chận đứng VC tại đây. Nghe đại tá Chung nói như thế, trung tướng Trưởng rất vui. Sau đó, đại tá Chung hướng dẫn tư lệnh Quân đoàn 1 quan sát trận địa. Trước khi ra về, trung tướng Trưởng đă gọi riêng đại tá Chung ra một gốc cây và thân mật hỏi: - Chung, tôi muốn Chung nói hết sự thật cho tôi đừng dấu diếm ǵ cả, liệu ḿnh có giữ được vùng này không. Một lần nữa đại tá Chung mạnh dạn quả quyết nói với trung tướng Trưởng: Xin trung tướng yên tâm, ḿnh chắc chắn sẽ chận địch tại đây. Đại tá Chung đă từng hành quân dưới quyền chỉ huy của trung tướng Trưởng nên vị tướng này hiểu rơ khả năng của ông: khi tướng Trưởng c̣n là tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ binh, th́ ông là tham mưu trưởng lữ đoàn 258 TQLC (đại tá Tôn Thất Soạn là lữ đoàn trưởng lữ đoàn này). Thời gian trung tướng Trưởng giữ chức tư lệnh Quân đoàn 4 tại miền Tây Nam phần, đại tá Chung có nhiều lần điều động quân tăng phái cho Quân đoàn 4 để hành quân bảo vệ kiều bào Việt Nam ở Căm Bốt. Trung tướng Trưởng xuất thân khóa 4 Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức-khóa Cương Quyết, ra trường vào đầu tháng 6/1964 (cùng một đợt với khóa 10 sĩ quan hiện dịch Đà Lạt); đại tá Chung nhập ngũ sau trung tướng Trưởng vài tháng và được gọi theo học khóa 4 phụ Sĩ quan Trừ bị (khóa Cương Quyết 2), nhưng do trường Thủ Đức không c̣n chỗ, nên khóa này có khoảng 300 sinh viên sĩ quan (trong đó có ông) được gởi lên Đà Lạt theo học chương tŕnh đào tạo sĩ quan trừ bị như ở Thủ Đức. Trở lại với kế hoạch pḥng thủ tại tuyến thép Mỹ Chánh, sau khi ghé thăm lữ đoàn 369 TQLC, trung tướng Trưởng trở về bản doanh bộ Tư lệnh Hành quân Quân đoàn 1 đặt trong trại Mang Cá (trước 1972 là bản doanh của bộ Tư lệnh Sư đoàn 1 BB). Ngày 4 tháng 5/1972, trung tướng Trưởng khởi động một kế hoạch tổng quát để giữ vững tuyến Mỹ Chánh và bảo vệ Huế. Nỗ lực chính chận địch ở hướng Bắc Thừa Thiên và khu địa giới hai tỉnh Quảng Trị-Thừa Thiên là Sư đoàn Thủy quân Lục chiến. Tại tuyến Mỹ Chánh, ngày 5 tháng 5/1972, lữ đoàn 258 TQLC (lữ đoàn trưởng: đại tá Ngô Văn Định) được điều động án ngữ phía Tây Quốc lộ 1 từ sông Mỹ Chánh đến vùng núi, lữ đoàn 369 TQLC trách nhiệm pḥng thủ phía Đông của Quốc lộ 1 ra đến bờ biển. Hai lữ đoàn này được lệnh chuẩn bị cuộc phản công vượt sông Mỹ Chánh vào trung tuần tháng 5/1972. __._,_.___ Thần Ưng Xé Xác Xe Tăng Địch 1972 Bài viết của: Cựu Đại tá Phạm Văn Chung Qua đợt đầu Cộng sản Bắc Việt tấn công mănh liệt, hung hăn, ồ ạt, các căn cứ hỏa lực Carroll (Trung đoàn 56 thuộc Sư đoàn 3 Bộ binh) đầu hàng và Mai Lộc (Lữ đoàn 147 Thủy Quân Lục Chiến) phải cầm cự lui dần, khi căn cứ Pedro trở nên tuyến đầu pḥng thủ. Thiếu tá đỗ Hữu Tùng, Sĩ quan khóa 16 đalat, phong thái trầm tĩnh, luôn như suy nghĩ điều ǵ, từ từ, thủng thẳng trong mọi biến cố, kinh nghiệm chiến trường, một trong các Tiểu đoàn trưởng cự phách của Thủy Quân Lục Chiến, là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 Thủy Quân Lục Chiến biết thế nào căn cứ cũng bị chiến xa cùng quân bộ Cộng sản Bắc Việt tấn công kế tiếp, nên anh phối hợp với Lữ đoàn 258 xin đặt ḿn chống chiến xa sâu về hướng Tây đường tiến sát đến căn cứ. Ngay trong đêm 8/4/1972, toàn bộ Tiểu đoàn 6 Thủy Quân Lục Chiến phân tán lực lượng ra khỏi căn cứ, chốt tại các đỉnh cao xung quanh. Thật quả như đỗ Hữu Tùng dự đoán, địch chuẩn bị cho cuộc tấn công căn cứ vào ngày hôm sau nên pháo kích suốt đêm như mưa, binh sĩ Tiểu đoàn 6 dưới các hầm hố cá nhân bên ngoài căn cứ chờ địch suốt đêm, quả nhiên lúc 6 giờ 45 sáng ngày 9/4/1972, một Trung đoàn địch cùng đoàn chiến xa T54, T59 xuất hiện từ hướng Tâỵ Pháo binh được gọi can thiệp, nhưng chỉ cản sức tiến phần nào của Bộ binh địch mà thôi, c̣n chiến xa địch vẫn hăm hở xông xáo tiến lên trong thế nghênh ngang khinh đi.ch. đoàn chiến xa vượt hẳn đội h́nh bộ binh của họ, tiến thẳng đến căn cứ. Từ một hố cá nhân chỉ huy đặt ống nḥm, Đỗ Hữu Tùng nở nụ cười nửa miệng, anh thường hay có lối cười như vậy, bạn bè thường nói: "Lại cười ruồi rồi", mà cứ mỗi lần cười ruồi là tiếp theo một đ̣n độc. Bản chất vốn thủng thẳng, anh giữ im lặng vô tuyến với các đại đội xa gần, ngay cả với hệ thống chỉ huy cao hơn, các con cái sốt ruột quá, không rơ ông Thái Dương (danh hiệu của Thiếu tá đỗ Hữu Tùng) của ḿnh muốn ǵ đây. Vài chiến xa đă cán hàng rào rồi, mà sao chưa lệnh lạc ǵ thế này, chờ cho đoàn chiến xa lọt hẳn vào tầm tác xạ dự trù, th́ cũng vừa lúc 1 chiếc cán ḿn, ầm một tiếng long trời dội đất, chiếc chiến xa lệch sang một phía bốc cháy, vài chiếc khác đă lọt hẳn vào trong căn cứ c̣n lựng khựng như đang cảm nghĩ chắc bị lừa, th́ lệnh khai hỏa tấn công của Đỗ Hữu Tùng vang lên trong máy truyền tin. Các chiến sĩ Tiểu đoàn 6 nhô ra khỏi hố cá nhân, súng nhỏ nhằm bộ binh địch mà khiển, ống phóng chống chiến xa M72, 57 ly không giật tha hồ mà phóng từ bên hông và theo đuôi đoàn chiến xa; cả chục chiếc bốc cháy, những chiếc c̣n lại hốt hoảng, đội h́nh rối loạn và húc vào nhau phóng chạỵ Nhưng đâu thoát, các đồi xung quanh căn cứ binh sĩ Tiểu đoàn 6 đă chốt hết rồi, cứ nhằm chiến xa địch mà xịt ống phóng M72, một hồi nuốt gọn gần 20 chiến xa đi.ch. Nhiều chiếc đang bốc cháy, một số binh sĩ Tiểu đoàn 6 hăng quá phóng ra khỏi hố cá nhân nhẩy phốc lên tháp chỉ huy chỉa súng M16 vào trong xe tăng, dọa tung lưu đạn, kêu ra đầu hàng. Về phần bộ binh địch tiến theo sau thấy đoàn chiến xa dẫn đầu bị phản công hung hăn, bốc cháy hàng loạt, đâm hốt hoảng rối loạn hàng ngũ tháo lui. Ngay khi được báo cáo t́nh h́nh, Trung tá Ngô Văn định, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 258 (sau thăng cấp đại tá) liền ra lệnh Tiểu đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến cùng chiến xa M48 hoạt động gần đó nhào đến tiếp tay Tiểu đoàn 6 truy kích ngược lại địch, đồng thời Không Quân cũng được gọi đến khi trời quang sáng để dội bom gây cho địch thiệt hại nă.ng. địch cố thoát về hướng Tây bỏ lại hơn 400 xác ngổn ngang đầy đồi núi và 23 xe tăng (kể cả Tiểu đoàn 1 truy kích hạ thêm 4 và 2 xe tăng do Tiểu đoàn 6 bắt sống) bị cháy ngổn ngang. Vô cùng ngoạn mục và hùng tráng, thường th́ chiến xa chiến là 2 đoàn chiến xa bạn thù quần thảo với nhau, nhưng đây ngược lại lính Thủy Quân Lục Chiến quần thào với chiến xa hạng nặng địch khác nào như lấy trứng gà đập vào tảng đá. Thật là một trận diệt chiến xa bằng bộ binh ít thấy ghi chép trong các trang quân sử trên thế giới. Sau trận này, 5 tiểu đoàn đàn anh, không một ông anh nào dám coi thường thằng em Thần Ưng nữa (xin xem bài Thần Ưng trong mùa Hè đỏ Lửa của Thiếu tá Thủy Quân Lục Chiến Lương Xuân đương, để rơ nét thêm về trận đánh này). Cũng lại Trung tá Đỗ Hữu Tùng dẫn Tiểu đoàn 6 tapi nửa Cổ thành đinh Công Tráng trong trận tái chiếm Quảng Trị sau đó ít tháng. Lời kết, nhân danh là vị Tiểu đoàn trưởng đầu tiên của Tiểu đoàn 6 Thủy Quân Lục Chiến "Thần Ưng" có vài cảm nghĩ như sau: - Trung tá Đỗ Hữu Tùng, vị Tiểu đoàn trưởng lâu nhất, cũng là người dẫn dắt Tiểu đoàn 6 Thủy Quân Lục Chiến lập được nhiều chiến công hiển hách lẫy lừng. - Đỗ Hữu Tùng sống anh dũng, khi về th́ lặng lẽ biến đi, để lại biết bao thương tiếc cho bạn bè đồng đội và một mối t́nh sầu cho người nữ ca sĩ nổi danh. - Nhiệm vụ sau cùng là Lữ đoàn phó Lữ đoàn 369, anh cùng với Lữ đoàn trưởng, Trung tá Nguyễn Xuân Phúc mất tích vào những ngày cuối tháng 3 năm 1975, hơn hai mươi năm sau, chúng tôi vẫn không t́m kiếm được một dấu tích nào về các anh. Khi ngồi ghi lại những ḍng này, người viết không khỏi bùi ngùi, xúc động tưởng nhớ các anh, những chiến hữu đă cùng người viết chia sẻ mười mấy năm vinh nhục trong cuộc nội chiến phi lư nhất lịch sử Việt Nam. __._,_.___

TT Cu*u. Ch/Si~ VNCH * Germany
Copyright 2006 @ Webmaster